⬅ Trước Tiếp ➡
Rất nhanh, cô đã nghe được chữ cái phiên âm hoàn chỉnh, mấy thứ như “abcd” gì đó, còn biết nét chấm, nét phẩy, những thứ này đều có quy tắc.
 
Lâm Tô Diệp nghe rất vui vẻ, dựa theo ý của giáo viên học được phiên âm và nét bút sau này có thể mua quyển từ điển về tự học.
 
Đầu tiên cô phải học từ phiên âm và nét bút, cô không phải thiên tài gì, hai cái này cũng phải học mất một lúc.
 
Hai tiết ngữ văn liên tiếp, Lâm Tô Diệp đã học được phiên âm cơ bản, cô học vẫn có hơi khó khăn, dù sao cũng chưa từng tiếp xúc qua, nhưng vì vô cùng hào hứng, muốn thay đổi vận mệnh của mình cho nên học vô cùng nghiêm túc.
 
Những bạn học khác thấy thế cũng đi qua khoe khoang, tranh thủ dạy Lâm Tô Diệp một chút.
 
Toa Toa tỉnh lại cũng học theo, tốc độ nhanh hơn Lâm Tô Diệp, rất nhanh đã học thuộc bảng chữ cái “abcd,” không hề giống bộ dáng không biết nói chút nào.
Lâm Tô Diệp “Toa Toa, nói ăn cơm đi.”
 
Toa Toa “Cơm cơm.”
 
Vào giờ ra chơi, đám trẻ đều ra ngoài chơi trò chơi hết, nếu là trước đây Đại Quân sẽ tìm một chỗ yên tĩnh đọc truyện tranh, Tiểu Lĩnh sẽ dẫn một đám cà rốt đỏ đi tìm lớp cao hơn chơi công thành đánh trận. Nhưng lúc này ánh mắt lạnh giá của mẹ ruột giống như hình với bóng khiến cậu bé làm gì cũng khó khăn.
 
 
 
Lâm Tô Diệp gọi cậu bé tới trước mặt, hỏi lên lớp nghe được gì rồi. Điều này làm khó Tiểu Lĩnh, cô Hồ giảng ong ong gì đó, cậu bé cũng không biết
 
Lâm Tô Diệp lạnh mặt “Hóa ra con đi học chưa bao giờ từng nghe giảng sao?”
 
Tiểu Lĩnh “Không chỉ có con thôi đâu, mẹ hỏi các bạn đi.”
 
Mấy đứa trẻ vây xem náo nhiệt cũng ngậm ngón tay cười hì hì “Đúng đấy ạ, bọn cháu cũng không biết,” “cô Hồ giảng bài không thú vị.”
 
Lâm Tô Diệp nghiêm mặt “Nói vớ vẩn, dì nghe cô rất biết giảng, Toa Toa còn biết.”
 
Cô kêu Toa Toa nói cho mọi người một lần.
 
Cái miệng nhỏ hồng hào của cô bé mấp máy, bắt đầu đọc thuộc lòng abcd, mấy đứa trẻ há miệng thành hình tròn “Oa, em gái của Tiết Bàng Bạc thật lợi hại ”
 
Lâm Tô Diệp “Ngay cả một đứa trẻ ba tuổi còn không bằng, xấu hổ không?”
Mặt của Tiểu Lĩnh lập tức đỏ bừng.
 
Chuông lên lớp vừa vang, cậu bé đã lén gọi Đại Quân “Anh.”
 
Đại Quân biết cậu bé lại năn nỉ, mím môi “Ừm.”
 
Tiểu Lĩnh “Anh nghĩ chiêu nào đuổi mẹ chúng mình đi đi.”
 
Mẹ ruột ở sau lưng nhìn chằm chằm, Tiểu Lĩnh thực sự không thể chịu đựng được, đi học càng ngày càng không thú vị.
 
Đại Quân “Khó.”
 
Tiểu Lĩnh “Năm hào nhé ”
 
Đại Quân “Thật sự khó.”
 
Tiểu Lĩnh “Một đồng ”
 
   
 
Đại Quân “Không phải anh…”
 
Tiểu Lĩnh “Anh cũng không được?”
 
Đại Quân “Em phải nghe lời.”
 
Tiểu Lĩnh “Em gọi anh là cha luôn.”
 
Đại Quân “…”
 
Không dám nhận.
 
Hai bé trai đã mở một cuộc thảo luận bí mật vào giờ lên lớp, phương thức đa dạng không bị hạn chế, nhân lúc giáo viên kêu đọc sách tụi nhỏ sẽ nhỏ giọng thì thầm, còn khi mọi người yên tĩnh thì viết giấy, cuối cùng Đại Quân đưa ra một kết luận, đây là một trận đánh lâu dài
Tiểu Lĩnh lập tức uể oải
 
Giờ nghỉ giải lao giữa tiết, Tiểu Lĩnh cố tình lớn tiếng nói đi nhà xí tránh cho lại bị Lâm Tô Diệp gọi ra phía sau hỏi tình hình học tập.
 
Cậu bé kéo Đại Quân trốn ở một góc hẻo lánh thì thầm.
 
Tiểu Lĩnh “Nếu còn thế này nữa em phải thôi học mất.”
 
Không thể trốn tiết vậy thì thôi học, thà rằng đi cắt cỏ bốc gạch kiếm công điểm còn hơn
 
Đại Quân “Nhẫn nại, lơ là.”
 
Tiểu Lĩnh “Anh, anh chửi người ”
 
Đại Quân đảo trắng mắt “Em lên lớp phải nghiêm túc nghe giảng…”
 
“Anh biết em không nghe vào rồi mà ”
 
“Em phải khiến mẹ cho rằng em nghe vào.”
 
Tiểu Lĩnh “Kêu em giả bộ à.”
 
   
 
Đại Quân gật đầu, chỉ cần mẹ cảm thấy bọn trẻ không trốn học, ngoan ngoãn nghe giảng hiển nhiên sẽ bớt cả ngày nhìn chằm chằm.
⬅ Trước Tiếp ➡