⬅ Trước Tiếp ➡
Đại Quân … Còn mang cái gì nữa? Trước đây mang cơm theo là vì buổi trưa không về nhà ra ngoài đi chơi, lúc này mẹ ruột cũng đi giám sát cả rồi, mang cơm theo có ý nghĩa gì nữa?
 
Bản thân Lâm Tô Diệp nhanh chóng uống một bát cháo khoai lang, lúc này Toa Toa đã dậy, không kịp cho cô bé ăn nên pha một bình sữa bột kêu tự cô bé ôm uống ừng ực.
 
Bé gái nhỏ ở thành phố đều có lượng sữa bò và sữa bột được cung cấp nhất định, còn ở quê thì không, Tiết Minh Dực là sĩ quan mới có đãi ngộ này, định kỳ sẽ mua sữa bột cho con gái. Sữa bột rất đắt, Lâm Tô Diệp cũng không nỡ ngày nào cũng pha cho con uống, nên cách hai ba ngày mới uống một lần.
 
Buổi sáng cô chỉ uống một chén cháo khoai lang không no được, chưa đến mười giờ bụng đã kêu nên mang theo một bánh ngô lương thực phụ hấp ăn lấp bụng, lương thực tinh trong nhà cô và bà Tiết đều tiết kiệm cho cô út và các con ăn. Lâm Tô Diệp lại dùng khăn tay bọc mấy miếng cơm cháy mang theo cho Toa Toa gặm nướu, vừa đỡ buồn vừa no bụng.
Cô thu dọn chỉn chu cho con gái rồi cõng cô bé cùng đi ra ngoài.
 
Bà Tiết nhìn thấy bọn họ đi rồi, lập tức nhảy xuống đất đi ra ngoài nhìn, bà ta muốn hét lên kêu Lâm Tô Diệp thả lũ trẻ ở nhà, nhưng nghĩ đến vẻ hung dữ của cô khi đánh con là bà ta lại tức tối “Hừ, cho cô thử vài ngày là biết mệt ngay thôi.”
 
Lúc này, chị em dâu của bà ta tới mượn thuốc nhuộm màu đỏ về nhuộm đít gà, hỏi bà ta “Mới sáng sớm vợ Minh Dực võng con gái đi đâu thế?”
 
   
 
Bà Tiết “Đi học cùng hai đứa con trai.”
 
Chị em dâu ôi chao một tiếng “Sao lại nói thế? Từng đây tuổi vẫn còn đi học cùng sao?”
 
Bà Tiết “Thì làm sao? Không phải chủ tịch đã nói sống đến già thì học đến già sao, chồng nó là đoàn trưởng, nó là một đứa trơ mắt kéo chân lung tung sao?”
 
Chị em dâu cười một cách hơi quái dị “Hôm qua ồn ào đến gà bay chó sủa, ở phía sau còn nghe thấy đấy, vì con trốn học chứ gì? Vợ Minh Dực cũng làm quá rồi.”
Bà Tiết không vui “Cái này có nhằm nhò gì đâu, con thôi, không đánh không thành tài, trốn học thì phải đánh, đừng thấy vợ Minh Dực không thể ra ruộng nhưng dạy con vẫn rất biết đấy nhé.”
 
Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại nhỏ máụ
 
Chị em dâu nhìn bộ dáng không nói lời trong lòng đó của bà ta, hẹn bà ta sau bữa cơm cùng nhau đi khâu đế giày rồi đi trước.
 
Bà Tiết nhìn bóng lưng của bà ta mà thở dài, nói sao nhỉ, cô nói nhìn chằm chằm các con, người ta lại cho rằng cô ta làm trò
 
Lâm Tô Diệp cõng con gái đi tới trường học, khi mệt lại thả xuống dẫn đi một lúc.
 
Đến trường, cô đi tìm chú hiệu trưởng trước nói rõ tình hình của mình.
 
 
Trước đó cô chắc chắn rất ngại nói chuyện này với Tiết Anh Phúc, càng đừng nói là học cùng, cửa phòng học cô còn ngại tiến vào. Nhưng bây giờ đã khác xưa, trong lòng cô đè nặng cơn ác mộng to lớn có khả năng thành hiện thực bất cứ lúc nào ấy, xấu hổ ngại ngùng gì đó đều gạt sang một bên hết đi.
 
Tiết Anh Phúc nghe được mà trực tiếp ngây người, sao vợ của Minh Dực lại biến thành thế này? Hôm qua ông ta còn nghe người ta nói cô đi tới đội sản xuất gọi điện cho Tiết Minh Dực đòi máy may, lại vì con trai trốn học mà ở nhà đánh con chửi mẹ chồng, sáng nay lại trực tiếp cõng con đi học.
 
Ngoại trừ mình cô không cần ra đồng có chồng nuôi ra, thì ai còn có phúc khí này nữa?
 
Tuy rằng trong lòng thấy sai nhưng ngoài mặt ông ta vẫn rất ôn hòa, còn khen Lâm Tô Diệp coi trọng việc học của các con “Phụ huynh khác cũng không coi trọng như cháu đâụ”
⬅ Trước Tiếp ➡