⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vốn muốn kêu Tiểu Quân dạy cô biết chữ, nhưng nhìn Tiểu Lĩnh cô cảm thấy như vậy không được, cô học không có nghĩa Tiểu Lĩnh sẽ học. Giáo viên nói đứa trẻ này không chịu ngồi yên, khi tan lớp thì như được giải phóng, vừa vào lớp lại biến thành con lật đật, cả người khó chịu, ngoáy tới ngoáy lui không ngồi yên được.
 
Khi cậu bé ngồi yên không phải ngủ thì chính là không tập trung, dù thế nào cũng không chịu nghe giảng.
 
Thực tế thì trường học sẽ cho những đứa trẻ lớn như cậu bé học lớp đào tạo mầm non cách mạng, đứa trẻ ngày sinh phải chín tuổi mới học lớp một, tròn tám tuổi thì học lớp bồi dưỡng, còn hai đứa trẻ sinh nhật mới bảy tuổi đã vào trường học.
 
Khi ấy cũng là do Lâm Tô Diệp cảm thấy Tiểu Lĩnh quá bướng bỉnh, ở nhà có bà nội chiều mà đi gây họa khắp nơi, nên mới cho cậu bé vào trường để giáo viên quản.
Trước đây không trông mong hai đứa trẻ học tốt vì dù sao cũng nhỏ hơn người ta, kết quả Đại Quân thi đứng nhất khiến Lâm Tô Diệp cảm thấy rất tự hào.
 
Nhưng bây giờ nhìn con trai thứ, niềm tự hào của Lâm Tô Diệp đã không còn thấy đâu nữa.
 
 
 
Tiểu Lĩnh bị Lâm Tô Diệp nhìn mà rùng mình, trước đó cái mông bị đánh đến đau rát bây giờ vẫn đau âm ỉ, sau khi thoa thuốc mỡ thì vừa mát vừa đaụ
 
Lâm Tô Diệp “Không chỉ không thể trốn học mà sau này lên lớp cũng phải nghiêm túc nghe giảng, không được lơ là.”
 
Đại Quân không nói gì, dù sao cậu bé không nghe giảng cũng biết.
 
Tiểu Lĩnh “Mẹ, mẹ không biết giáo viên của bọn con đâu, giảng bài cứ như hòa thượng tụng kinh ấy, ai nghe mà chẳng buồn ngủ, thật đó, nghiêm túc nghe giảng rất khó ”
 
Lâm Tô Diệp vớ cái chổi trên kháng “Con còn vu vạ cho giáo viên nữa à ”
 
Bà Tiết vội vàng dùng thân chắn cho cháu trai “Tôi nói này, cô cũng nổi lòng từ bi tí đi, cái mạng nhỏ của ba bà cháu tôi đều nằm gọn trong tay cô rồi, vợ địa chủ ở xã hội cũ cũng không phải ngày nào cũng đánh con như cô.”
Lâm Tô Diệp “Bình thường mẹ bảo vệ cháu thì con không quan tâm, nhưng bọn trẻ phạm lỗi thì phải quản, nếu như mẹ không quản thì mẹ và bọn nó cùng sai.”
 
Bà Tiết “Được được được, đều là lỗi của tôi, tôi chiều hư tụi nó, nhưng Minh Dực vẫn rất ngoan đấy thôi.”
 
Lâm Tô Diệp chậc một tiếng “Anh ấy là do bà nội chăm lớn.”
 
Bà Tiết “Bà nội nó chăm trẻ tốt hơn tôi sao? Cô nhìn chăm con út đi ”
 
Lần cố tình gây sự này đúng toàn là chuyện râu ria cũ kỹ, chỉ biết nhắc đến chuyện cũ.
 
Trước đây Lâm Tô Diệp sẽ bị dẫn dắt theo nhưng bây giờ cũng không còn nữa, tất cả đều phải nhượng bộ vì thay đổi tương lai thê thảm đó, chuyện quan trọng nhất trước mắt chính là giám sát đám trẻ đi học.
 
   
 
Cô đáp một cách không nhanh không chậm “Con quyết định rồi, ngày mai con sẽ đi học cùng lũ trẻ.”
“Cái gì?” Bà Tiết và Tiểu Lĩnh nhìn Lâm Tô Diệp với vẻ kinh ngạc.
 
Đại Quân xưa nay bình tĩnh cũng trừng to mắt, nhìn mẹ với vẻ không dám tin.
 
Lâm Tô Diệp gật đầu, đáp một cách chắc như đinh đóng cột “Ngược lại mẹ muốn xem xem kiến thức học ở lớp một khó bao nhiêu mà khiến con cả ngày thi đứng bét ”
 
Cô út từ bên ngoài trở về nghe thấy Lâm Tô Diệp muốn đi học cùng cũng giơ hai tay đồng ý.
 
Bà Tiết thì lại không muốn cô đi “Ở nhà nhiều việc như thế ai làm? Mình tôi làm không xong được ”
 
Bình thường hai người bọn họ không ra đồng làm việc cùng các xã viên nhưng việc trong nhà cũng không ít. Một ngày ba bữa, món chính, dưa muối đều phải tự mình làm, lương thực đều là dạng hạt, muốn có bột đều phải cho nghiền và xay cối, may vá, giặt giũ cũng phải có một người, còn có Toa Toa cũng cần người trông, ngoài ra trong nhà còn có ba con gà một con heo, một ngày ba bữa cần làm thức ăn cho heo ăn…
⬅ Trước Tiếp ➡