Toa Toa cũng cảm giác được cơn giận bùng lên của mẹ, bàn tay nhỏ gãi vào lòng bàn tay của Lâm Tô Diệp “Mẹ, không tức.”
Lâm Tô Diệp hít một hơi thật sâu rồi cõng con gái lên, cũng mặc kệ mệt mỏi mà sải bước đi ra ngoài.
Lúc này hai bé trai đang từ công xã trở về, Đại Quân chọn kỹ càng được một quyển liên hoàn họa, số tiền còn lại mua hai viên kẹo, cho Tiểu Lĩnh một cái và để một cái lại cho Toa Toa chứ cậu bé không ăn.
Đại Quân “Kẹo để lại cho hai em ăn.”
Tiểu Lĩnh rất cảm động “Tiểu Quân, anh thật tốt, anh thật đúng là anh em tốt, anh yên tâm, đợi lần sau em xin bà nội tiền rồi mua thật nhiều liên hoàn họa cho anh. Em nói cho anh nghe này, em biết chỗ bà nội giấu tiền đấy nhé, bà nội cất tiền bên dưới chiếu, ha ha…”
Đại Quân liếc mắt nhìn cậu bé, thật ồn ào, còn có chỗ bà nội giấu tiền nữa, cậu bé đã sớm biết từ tám trăm năm trước rồi mà giờ tiểu tử này mới biết.
Cậu bé nhắc nhở “Không được lấy.”
Không hỏi tự lấy chính là ăn trộm.
Tiểu Lĩnh “Em xin bà cho chứ em không ăn trộm nhé.”
Hai đứa trẻ từ công xã về cũng không vào trường học mà quyết định về thẳng thôn chơi một lúc rồi mới về nhà.
Bà Tiết đi tới quầy ăn vặt đại đội không nhìn thấy hai đứa trẻ đâu lại lén lút đến trường học, trông thấy Lâm Tô Diệp nổi giận đùng đùng ôm con đi ra ngoài, bà ta biết thôi xong rồi, cũng mau chóng vòng đường khác về nhà.
Cuối cùng ba bên gặp nhau ở cửa thôn.
Một khắc Đại Quân nhìn thấy Lâm Tô Diệp đã cảm thấy bất ổn rồi.
Trong miệng Tiểu Lĩnh còn ngậm kẹo, vẫn vô tâm vô phế giơ tay vẫy “Mẹ, bà nội, sao hai người…” Sau đó cậu bé giống như con gà bị bóp cổ không còn động tĩnh nữa.
Bà Tiết ôm mặt kêu ôi chao, thế này phải làm sao đây, bà ta đi nhảy sông tự vẫn còn có thể kịp cứu hai đứa cháu trai không?
Lâm Tô Diệp tức đến mức đỉnh đầu sắp bốc khói, cô lạnh lùng nhìn hai đứa trẻ, cũng may cô thương đứa con trai lớn nên không nỡ đánh, thật ra đứa trẻ không hé răng này mới là người đưa ra ý tưởng chính, trông thì xa lánh em trai nhưng trên thực tế lại ngấm ngầm báo thù, suýt chút nữa hại nam nữ chính và mấy người khác chết chung.
Cô nhất định phải đánh bọn trẻ thật đau, nhớ kỹ rồi cũng không dám trốn học nữa
Cô, tuyệt, đối, không, nương, tay, nữa
Buổi chiều em chồng Tiết Minh Xuân tan làm trở về, thấy mẹ ruột ngồi ở cửa lau nước mắt, khóc như đứt từng khúc ruột, cô ấy mới cười bảo “Ôi chao mẹ ơi, mẹ cãi nhau với chị dâu thua rồi hả?”
Bà Tiết bực mình bảo “Cháu ruột của con sắp bị chị dâu ruột của con đánh chết rồi kia kìa, con còn cười được à, cười cái con khỉ.”
Em chồng “Chị dâu sắp đánh con á, vậy chắc chắn là do bọn trẻ thèm đòn rồi, nói không chừng còn có cả phần của mẹ ấy chứ.”
Em chồng thích chị dâu thứ hai nhất bởi vì chị dâu thứ hai lớn lên xinh đẹp, tính cách tốt, nấu cơm còn ngon. Chỉ cần Lâm Tô Diệp có mâu thuẫn với mẹ chồng thì em chồng đều sẽ giúp cô, khiến bà Tiết ghen tỵ không chịu được.
Bà Tiết ôm ngực “Con là đồ nghiệp chướng, nói chuyện này với một đứa đầu óc không tỉnh táo như con, đã không biết an ủi người lại còn chọc người ta tức thêm.”
Lúc nhỏ Tiết Minh Xuân ở với bà nội, xảy ra chuyện ngoài ý muốn hôn mê mất hai ngày, sau khi tỉnh lại thấy không sao nhưng bà Tiết lại phát hiện ra đầu óc của con gái không ổn cho lắm. Bà ta thấy con gái trông thì bình thường nhưng có đôi khi sẽ mơ hồ, tính cách vừa khờ khạo vừa thẳng thắn, không biết vòng vo, hành động cũng khác người, mà sở trường nhất là chọc tức người làm mẹ ruột như bà ta.