Du Họa nghĩ nghĩ, hình như là như vậy. Cô giậ giậ môi, muốn nói thêm chuyện khác, tỷ như giải thích không phải do cô cố ý không mặc qυầи ɭóŧ gây thêm phiền toái cho anh, là bởi vì qυầи ɭóŧ ướ đẫm nên không mặc. Nhưng xé đến cùng, cô cũng chỉ nói cảm ơn.
"Mặc Thư lão sư, tây trang của anh... Tôi đã giặ tay sạch sẽ phơi trong phòng tắm, anh nhớ lấy ra."
Du Họa đóng cửa xe, hướng về cửa sổ xe Giản Mặc Thư gương mặ đẹp, hạ quyế tâm: "Tôi sẽ nỗ lực làm việc!"
Nói xong cũng không đợi Giản Mặc Thư đáp lại, lập tức mang theo tấm thảm hướng ký túc xá chạy như bay, nhanh đến nổi nhìn như bị quái thú ở sau truy đuổi.
Nhìn tiểu cô nương cộp cộp chạy xa, rố cuộc Giản Mặc Thư mới lấy ra gối đầu trong lòng ngực, lộ ra quần mộ đống phồng lên.
Anh bấ đắc dĩ mà che lại đôi mắ, quả thực mắ không nhìn thấy nhưng nghe cô nói không có mặc qυầи ɭóŧ thì "người anh em" đã bắ đầu động dục.
Gấp cái gì, sớm hay muộn cũng sẽ ăn cô vào trong bụng.
"Giản tiên sinh, kế tiếp quay về biệ thự sao?"
"Không, về chung cư mộ chuyến trước."
Du Họa mộ đường u mê chạy về ký túc xá, may mắn trên đường không gặp ai, bằng không nhìn thấy cô mộ thân kỳ quái như lúc này, xác suất rất lớn ngày hôm sau ảnh chụp của cô sẽ xuất hiện trên diễn đàn trường.
Chỉ là Du Họa không nghĩ gặp được người không muốn gặp trước cửa ký túc xá.
Tần Nhĩ Na hoa hòe lộng lẫy từ ký túc xá đi ra, thấy bộ dạng này của Du Họa, phụ bậ cười: "Nhìn đồ nhà quê trang điểm kìa, quả nhiên là trong núi ra tới, không có thẩm mỹ."
Du Họa lười lý luận cùng cô ta.
Ngay từ đầu, không hiểu sao cô ta luôn thể hiện địch ý rất lớn đối với cô, hơn nữa không biết cô đã làm Tần Nhĩ Na hiểu lầm cái gì mà cô ta vẫn luôn nhận định cô là người xuất thân quê mùa.
Giải thích nhiều ngược lại còn bị nói là che dấu, đạo lý căn bản giảng không thông còn không bằng không nói, chỉ lãng phí nước bọ.
"Thảm này không phải là bộ sưu tập mới của WARM sao, làm giả rất rất giống nha." Tần Nhĩ Na xốc thảm Du Họa lên: "Ai, chấ lượng cũng không tệ, cô nên chia sẻ chỗ mua đồ rẻ tiền này đi."
Du Họa giậ lại thảm: "Đừng chạm bậy."
"Xuy, chạm vào còn ngại dơ tay." Tần Nhĩ Na xem thường, bước chân dài đi khỏi.
Vậy cô còn chạm vào.
Du Họa im lặng, mở cửa ký túc xá.
Ký túc xá chỉ có mộ mình cô.
Du Họa cởi thảm xuống, dồn thành mộ đoàn ôm vào trong ngực, vùi mặ vào hí mộ hơi.
A, vẫn còn mùi hương của Mặc Thư lão sư, may mắn không bị mùi nước hoa của đồ đê tiện kia làm bẩn!
Du Họa vui sướng quyế định đêm nay sẽ ôm nó ngủ.
——————
005. Mộng xuân ( hơi H )
Trong mơ hồ, có giọng nói quen thuộc lại dễ nghe vang lên ở bên tai.
"Làm sao vậy?"
"Nơi đó không thoải mái sao?"
Du Họa mở mắ ra, phát hiện mình đang ngồi trong chiếc Land Rover.
Sao lại thế này? Tại sao cô còn ở trong xe, rõ ràng cô đã quay về ký túc xá rồi mà...