⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Dần Xuyên gật gật đầu “Không phải là còng tay tình thú, mà là được làm theo yêu cầu ở cửa hàng kim loại. Kỳ thực… cho dù không chắc bằng dây xích anh ấy cũng không trốn thoát được. Dù sao thời gian mỗi ngày anh ấy tỉnh lại rất ít, thuốc khiến cho cơ thể và tinh thần anh ấy càng ngày càng tệ, không thể ăn đồ ăn, gầy đi rất nhiềụ” tinhnguyetcotran.wordpress.com
“Lúc đầu anh ấy cố gắng giãy dụa, làm cho mình bị thương khắp người, rất khó coi, sau đó… Sau đó anh ấy thông minh hơn, tránh né thức ăn và nước tôi đưa tới. Tuy rằng như vậy có thể tránh được thuốc, thế nhưng thân thể bởi vì tuyệt thực mà càng thêm suy yếụ”
“Sau đó tôi đồng ý với anh ấy, tôi nói sẽ không bỏ bất cứ thuốc gì nữa. Mỗi lần trước khi đút anh ấy ăn tôi đều phải ăn trước cho anh ấy xem.”
Lăng Thần Nam hỏi “Anh ta tin?”
Thẩm Dần Xuyên gật đầu “Anh ấy tin, tôi cũng không bỏ thật, bởi vì lúc đó tôi đã đổi thành tiêm tĩnh mạch.”
Lăng Thần Nam âm thầm giật mình với tình trạng đi đến tiêu cực của mối quan hệ này, im lặng một lát sau đó nói “Vậy chúng ta hãy nói đến ngày cậu lỡ tay làm anh ta bị thương đi, khi đó cậu đã nhốt anh ta bao lâu?”
Đối phương mờ mịt nhìn trần nhà lắc đầu “Tôi không biết, một tháng? Một năm? Mười năm? Có lúc, tôi cảm thấy thời gian chúng tôi hạnh phúc vui vẻ bên nhau như mới ngày hôm qua. Có lúc lại cảm thấy mỗi ngày trôi qua lại dài đằng đẵng gấp mười lần.”
Lăng Thần Nam không dễ phát hiện mà nhíu mày, nói “Trở lại vấn đề tôi hỏi lúc đầu, vì sao cậu biết lúc đó người bị chôn còn sống?”
“Bởi vì…” Thẩm Dần Xuyên mở to mắt “Ngày hôm sau tôi tới, trên mặt đất có một cái hố rất to, không thấy người ở trong đâu nữa.”
Lần này Lăng Thần Nam cơ bản xác định đối phương là đang ảo tưởng.
Thẩm Dần Xuyên làm động tác khua tay, nói tiếp “Lúc đó, lúc đó anh ấy chảy rất nhiều máu, chảy đầy đất, nhưng anh ấy lừa tôi bác sĩ. Anh ấy lừa tôi không sao cả, để tôi cởi trói cho anh ấy. Anh ấy nói anh ấy sẽ không đi, tôi tin, tôi tin anh ấy, sau đó…” Mặt cậu vùi vào lòng bàn tay, giọng run rẩy, giống như đang khóc “Không phải tôi cố ý. Anh ấy muốn đi. Tôi sợ, tôi giận điên lên. Đầu tiên là tôi đẩy anh ấy một cái, đầu anh ấy đụng phải bàn bên cạnh, tôi không thấy. Lúc đó tôi chỉ muốn anh ấy đừng đi. Tôi bóp cổ anh ấy… Tôi không muốn dùng sức mạnh đến thế, thế nhưng lúc đó tôi quỳ trên người anh ấy, sức toàn thân đều đè xuống, mặt anh ấy đều là máu…”
Lăng Thần Nam đưa cho cậu một ly nước để cho cậu bình tĩnh một chút, nhưng đối phương lại tránh được, có thể là nhớ tới cảnh tượng trước đây mình bỏ thuốc vào trong nước.
Thẩm Dần Xuyên nhắm mắt lại hít sâu một hơi, sau đó nói “Tôi vẫn luôn ngồi ở bên cạnh anh ấy đợi đến nửa đêm, thân thể anh ấy càng ngày càng lạnh, máu trên đất cũng đọng lại, tỏa ra mùi rỉ sắt buồn nôn. Lúc đó tôi sợ quá, không biết nên làm gì, tôi bèn… Tôi bèn chôn anh ấy. Tôi không biết… Nếu tôi biết tôi sẽ đưa anh ấy đi bệnh viện, tôi nhất định sẽ.”
Lăng Thần Nam hỏi “Sau đó cậu đi ra sân sâu đào một cái hố, chôn anh ta sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡