Chương 18
Lăng Thần Nam rất muốn hỏi cậu Thẩm Dần Xuyên chân chính hiện tại ở đâu, nhưng lại không đành lòng phá hỏng thời khắc bầu không khí yên tĩnh này. Đối phương tỉ mỉ lột vỏ tôm, dáng vẻ đó rất làm người ta thích, Lăng Thần Nam không có cách nào quấy rầy.
Bạch Thịnh khoét đúng nửa dĩa tôm to thì dừng lại, đàng hoàng đặt ngón tay ở mép bàn, giống như con vật nhỏ ngóng trông nhìn lên bàn. Lăng Thần Nam nói “Cậu ăn đi, gọi cho cậu đó.”
Bạch Thịnh nhíu mày lại “Anh vẫn chưa ăn mà.”
Lăng Thần Nam cười cười “Là cậu mời, tôi đi ăn chùa, đương nhiên tôi phải ăn gì đó chứ.” Nhìn đối phương vẫn còn bất mãn, Lăng Thần Nam đưa đũa gắp đi một miếng tôm được Bạch Thịnh bóc xong bỏ vào trong miệng mình.
Thấy cậu trợn mắt lên, Lăng Thần Nam cảm thấy thú vị, lại trộm thêm một miếng thịt tôm trắng mềm nữa.
Bạch Thịnh vội vã bảo vệ cái đĩa “Anh anh anh không được ăn.”
Lăng Thần Nam cười ha ha. Bạch Thịnh bị anh cười mà đỏ tai.
Một bữa cơm ngắn ngủi mới hơn nửa tiếng, Lăng Thần Nam cảm thấy dường như đối phương đã thả lỏng một chút, trạng thái này là lần đầu tiên của hôm nay. Nhớ lại các dấu hiệu trước đây, Lăng Thần Nam suy đoán có chứng cưỡng bách có thể là Thẩm Dần Xuyên, mà Bạch Thịnh một khi thả lỏng sẽ lộ ra thói quen và tính cách vốn có. Ngày hôm nay bọn họ không hàn huyên lâu như lần trước, dù sao trạng thái Bạch Thịnh không tốt, tinh thần khủng hoảng, Lăng Thần Nam cũng không muốn miễn cưỡng.
Sau khi đi ra khỏi phòng ăn, Lăng Thần Nam trùm áo khoác lên quay đầu lại nhìn cậụ Phát hiện đối phương chỉ mặc một cái áo khoác mỏng manh, anh thấy lạ bèn nói “Cậu không lạnh sao, đi về kiểu gì?”
Bạch Thịnh nói “Đi bộ.”
Lăng Thần Nam “Hả?” Một tiếng, hỏi “Cậu ở đâu? Đi bộ ư, trời lạnh lắm.”
Bạch Thịnh ngắm cục đá bên chân anh “Tôi, bây giờ trạng thái tôi không tốt, không thích hợp lái xe. Phương tiện công cộng nhiều người lắm, tôi không thích.”
Lăng Thần Nam hiểu mà gật đầu, nói “Lạnh lắm, tôi đưa cậu về.”
Bạch Thịnh suy nghĩ một chút, đồng ý.
Hai người đi bộ xuống hầm phòng khám bệnh lấy xe. Lăng Thần Nam khởi động xe, Bạch Thịnh mở cửa sau ra chui vào, Lăng Thần Nam buồn cười nói “Cậu đang thuê xe à?”
Bạch Thịnh có chút ngượng ngùng, lại không chắc có phải anh chọc mình không, Lăng Thần Nam còn nói “Ngồi ở trước đi.”
Thật giống động vật nhỏ tuy rằng là một người lớn
, anh nghĩ thầm.
Bạch Thịnh ngoan ngoãn ngồi lên ghế phó lái, dọc đường ít nói mà nhìn ngoài cửa sổ.
Sau khi đưa cậu về nhà, Lăng Thần Nam một mình trở về, dưới đèn đường ngày đông suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Hết Tuần thứ năm
Đồng nghiệp – cô nàng Trịnh nhìn thấy Lăng Thần Nam khom người hứng nước, cười nhạo nói “Bác sĩ, lần này không dám hứng nước nóng nữa hả?”
Lăng Thần Nam cười ha ha nói “Ai nói chứ, tôi bị nóng trong người cần hạ nhiệt đây.”
Nhiệt độ bên ngoài cửa sổ là 2 độ, cô nàng Trịnh tỏ vẻ không muốn nói nữa.
Cô nàng khoanh tay, bĩu môi tấm tắc nói “ Không phải hai ngày trước mới tháo băng gạc à? Quên đau nhanh như vậy sao? Hôm nay cậu ta cũng đến chứ?”
Lăng Thần Nam đứng thẳng lưng dậy, vặn nắp bình, rồi trả lời “Đến chứ, sao lại không?”