Tiếp ➡

Tuần thứ nhất
Lúc Lăng Thần Nam mở tài liệu cá nhân ra, một cái tên xa lạ đập vào mắt.
Anh chợt nhớ tới, cái vị khách hàng thường tới vào giờ này đã huỷ lịch hẹn trước, nói rằng tình trạng đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều, hơn nữa cũng phải theo người nhà chuyển đến thành phố khác. Vì vậy, lịch hẹn lúc bốn giờ chiều thứ sáu này thay đổi thành một vị khách hàng mới.
Lăng Thần Nam luôn gọi bọn họ là khách hàng mà không phải là bệnh nhân. Anh cũng luôn gọi mình là cố vấn tâm lý mà không phải là bác sĩ tâm lý.
Sau khi kim đồng hồ xẹt qua một phút, vang lên hai tiếng gõ cửa.
Hai tiếng, mà không phải là ba tiếng như phần đa mọi người. Tiếng thứ nhất và tiếng thứ hai cách nhau một khoảng vi diệu, như là cực kỳ kiềm chế, lại như có chút không chắc chắn.
Cửa bị đẩy ra, người khách hàng mới đi vào, gật đầu với anh, nói “Bác sĩ Lăng, chào anh.”
Vị khách hàng không đưa tay ra, Lăng Thần Nam cũng không đưa tay ra, chỉ đứng lên nghênh đón hắn “Chào cậu Thẩm, mời ngồi.”
“Cậu Thẩm trước đây đã từng cố vấn tâm lý chưa?”
Lăng Thần Nam vừa nói chuyện phiếm với hắn, vừa trắng trợn dò xét vị khách hàng này nannan cao, gầy, rất đẹp trai, tư thế ngồi ngay ngắn, là loại hình khác hẳn với các khách quen xuất hiện ở đây.
Bình thường đến cố vấn tâm lý đa số là các gia đình có con gái mới lớn nannan phái yếu dễ bắn ra tín hiệu cầu xin giúp đỡ hơn so với phái mạnh.
Thế nhưng Lăng Thần Nam lại chú ý tới, từ sau khi hắn ngồi xuống đã đổi hướng quai tách cà phê hai lần, đẩy dĩa cà phê đến chỗ hợp lý hơn trên cái bàn gỗ hoa văn, đồng thời cảm thấy bức rức với mảnh vụn bích quy trong dĩa, hẳn là có chứng cưỡng chế và thích sạch sẽ nhẹ.
“Cho nên, ” Lăng Thần Nam theo mắt kính phía trên nở nụ cười khiến cho người khác yên tâm, nói “Xin hỏi là có chuyện gì rắc rối muốn bày tỏ hết với tôi không?” tinhnguyetcotran.wordpress.com
Người khách nhìn anh, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Động tác nuốt như đang kiềm nén cảm xúc mãnh liệt gì đó.
Hắn hơi hé miệng, đôi mắt nhìn xuống, dường như đang muốn tìm từ ngữ như thế nào, Lăng Thần Nam cũng không giục hắn, lẳng lặng nhìn hắn.
Người khách rốt cụộc phát ra âm thanh “Tôi đã từng có một người yêụ”
Lăng Thần Nam bắt được chữ mấu chốt
Đã từng
.
Cách thức người yêu trở thành quá khứ không gì ngoài hai nguyên nhân Thiên tai và do con người làm ra.
Không biết cái vị người yêu này có còn sống không, Lăng Thần Nam duy trì mà chờ đối phương tiếp tục, sợi tơ im lặng lại càng kéo dài.
Nhìn đối phương dường như có rất nhiều tâm tư, không biết bắt đầu nói từ đâu, Lăng Thần Nam dẫn dắt nói “Bây giờ hai người không bên nhau nữa sao?”
Đối phương im lặng rất lâu, nói “Tôi, tôi lừa anh ấy.”
Lừa dối
, trong đầu Lăng Thần Nam bắt đầu thiết lập hồ sơ, giữa quan hệ hai người thường thấy nhất là lừa dối ở bên ngoài…. Lăng Thần Nam đợi một hồi, cũng không nghe thấy gì ngoài hai chữ này.
Nói chính xác là, một chữ anh cũng không nghe thấy.


Tiếp ➡