" Không đợi phóng viên hỏi tiếp, bà ta nói thêm "Giản Dao debut chưa lâu, tính cách rất khiêm tốn điều này tôi tin các nhà báo đều thấy rõ.
Hơn nữa, Thanh Thành chưa từng có hành vi khuyếch trương thái quá.
Tôi không hiểu tại sao các vị lại nghi ngờ Thanh Thành.
Phải chăng vì chi phí bôi nhọ và tung tin đồn quá rẻ, chỉ cần một cái miệng là đủ? Tôi nói thẳng Thanh Thành sẽ theo đuổi trách nhiệm pháp lý với mọi lời bôi nhọ không có chứng cứ.
" lời mới nói hết, không khí hội trường đóng băng.
Bầu không khí trở nên có chút ngượng ngùng và căng thẳng.
Giản Dao thở phào, liếc nhìn Chu Hồng ra hiệu kết thúc.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên từ cuối phòng "Tôi đến muộn rồi chăng?" Mọi người quay lại.
Một người đàn ông trẻ mặc vest tối màu đứng ở cửa.
Dáng người cao ráo, gương mặt điển trai, đôi môi mỏng nở nụ cười nhẹ, đôi mắt đen thăm thẳm dán chặt vào sân khấụ
"Phó Thịnh Niên?" "Phó Thịnh Niên thật sao?" "Sao anh ấy lại đến? "Sao ông ấy lại đến? Không thông báo trước à " Tiếng xôn xao nổi lên.
Sự xuất hiện bất ngờ của Phó Thịnh Niên khiến các phóng viên phấn khích.
Ánh mắt Giản Dao va vào Phó Thịnh Niên.
Đôi mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng.
Cô choáng váng, đầu óc trống rỗng.
Khi tỉnh táo lại, Phó Thịnh Niên đã bước lên sân khấu giữa vô số ánh đèn flash.
Anh ôm lấy eo cô, khẽ hôn lên trán.
Người đàn ông nhẹ nhàng ôm eo cô, cúi đầu hôn lên trán cô, dưới sân khấu vang lên tiếng thán phục liên tục, các phóng viên vội vàng dùng máy ảnh chụp lại.
Tiếng reo hò vang lên.
"Xong chưa?" Anh thì thầm bên tại cô.
Cô gật đầu, bàn tay người đàn ông ôm eo cô siết chặt.
"Đi theo tôi.
" "Đi đâu?" Không trả lời, Phó Thịnh Niên ôm cô rời khỏi hội trường, bỏ lại đám phóng viên cùng Chu Hồng xử lý hậu trường.
Từ lúc rời công ty đến khi lên xe, Giản Dao vẫn ngơ ngác.
Nhiều phóng viên đuổi theo, kịp ghi lại khoảnh khắc Phó Thịnh Niên đưa cô lên chiếc Rolls Royce đen.
Xe lao đi.
Giản Dao nhìn gương mặt điêu khắc của Phó Thịnh Niên "Sao anh lại đến?" Anh liếc nhìn cô "Người thế nào rồi?" "Ổn rồi.
Anh không bận sao?" Vẻ ôn hòa trên mặt anh dần biến mất, trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày "Khỏe là được.
" Tim cô chùng xuống.
Nhớ lại nụ cười đầy yêu chiều, cái ôm lịch lãm, nụ hôn trán trên sân khấu tất cả chỉ là diễn xuất? Diễn xuất của anh thật xuất sắc, lừa được tất cả.
Anh xuất hiện chắc chỉ để bảo vệ hình ảnh tập đoàn Phó thị, miễn cưỡng diễn cùng cô trước báo giới.
Cô thật ngốc, tưởng anh đến vì mình.
Chiếc RollsRoyce nhanh chóng dừng lại dưới tòa nhà Tập đoàn Phó Thị, xuống xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời của Tập đoàn Phó Thị, cô có một bụng đầy nghi vấn, không biết Phó Thịnh Niên đưa cô đến đây làm gì, muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi.
"Theo tôi.
" Phó Thịnh Niên bước vào sảnh, cô lặng lẽ theo saụ
Anh vẫn bước những bước dài như thường lệ, bất chấp đôi giày cao gót của cô.
Cô chạy theo vội vã nhưng vẫn bị bỏ lại phía saụ
Vào thang máy, Phó Thịnh Niên nhíu mày, kiên nhẫn đợi cô vào rồi mới đóng cửa.
Giản Dao thở gấp, nép vào góc thang máy, cố không thở mạnh, giữ khoảng cách với anh.
Cô không biết từ khi nào mình trở nên cẩn trọng như vậy trước mặt anh.
Cô từ từ điều chỉnh nhịp thở.