Giản Dao như điên đuổi theo "Nếu anh không yêu em, vậy ly hôn đi Sao anh phải đối xử với em thế này?" Người đàn ông không thèm để ý, bước đi dứt khoát.
"Phó Thịnh Niên, em " Chân cô trượt khỏi bậc thang, cả người ngã ngửa ra saụ
Câu nói dang dỡ, thay vào đó là cơn đau xé xương.
Cô lăn xuống cầu thang.
Tiếng động lớn khiến Phó Thịnh Niên quay đầụ
Mở mắt, Giản Dao thấy một màu trắng xóa.
Tầm nhìn dần rõ, cô nhận ra mình đang nằm trên giường bệnh.
Phó Thịnh Niên ngồi cạnh, mắt đỏ ngầu nhìn cô "Giản Dao, em đừng nghĩ dùng cách này sẽ khiến anh thương hại.
Nó chỉ khiến anh càng ghét em hơn.
" Cô ngã cầu thang, nhưng chỉ nhận được câu nói vô tình như vậy.
Anh nghĩ cô cố tình ngã để anh chú ý? "Em" Cô muốn giải thích.
Nhưng Phó Thịnh Niên đứng phắt dậy, không cho cô nói hết, bước ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại.
Tiếng "đùng" khiến trái tim cô đau nhói.
Đêm đó, cô gần như không ngủ, mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà.
Cánh tay băng bó dày đặc, người đau ê ẩm, nhưng không gì bằng nỗi đau trong tim.
Cô nằm viện hai ngày, người giúp việc mang đồ ăn tới, có cả y tá chăm sóc.
Phó Thịnh Niên không đến thăm.
Về nhà, anh như tránh mặt, mấy ngày liền không về.
Một tuần trôi qua, cô phải trở lại đoàn phim.
Đặt vé máy bay sáng sớm, trước khi đi cô nhắn cho Phó Thịnh Niên "Chúng ta ly hôn đi.
" Lên máy bay, cô tắt điện thoại.
Hai giờ bay, cô đến Thành phố H.
Việc đầu tiên sau khi xuống máy bay là bật điện thoại, cô nghĩ Phó Thịnh Niên sẽ trả lời tin nhắn của mình, nhưng anh không làm vậy.
cô tắt điện thoại.
Sau hai tiếng bay đến thành phố H, việc đầu tiên là mở máy – nhưng không có hồi âm từ anh.
Vết thương trên tay không ảnh hưởng quay phim.
Trang phục cổ trang dày che được.
Giản Dao dồn hết tâm trí vào phim, để tạm quên Phó Thịnh Niên.
Hai tháng sau, cảnh quay của cô kết thúc.
Đêm trước khi rời đi, đoàn phim tổ chức tiệc chia tay.
Là nhân vật chính, cô không thể từ chối.
Bữa tiệc được tổ chức tại một câu lạc bộ gần đó, đoàn phim đặt một phòng lớn.
Đạo diễn, phó đạo diễn, nhà sản xuất và các diễn viên chính đều có mặt.
Giản Dao chỉ uống vài ly rồi xin phép về sớm với lý do không khỏe.
Đường Tiêu đuổi theo, đề nghị đưa cô về khách sạn.
"Em có vẻ không vui.
" Anh nhìn cô, giọng ấm áp "Gần đây, ngoài lúc quay phim, anh chưa thấy em cười.
Có chuyện gì sao?" Cộ lắc đầu, nhìn ra phố xá ngoài cửa kính, hình ảnh Phó Thịnh Niên lạnh lùng lại hiện lên.
Phim xong, cô rảnh rỗi, lại nhớ anh.
Cô cảm thấy mình thật vô dụng – yêu anh từ thời cấp ba, mười năm trôi qua, cô vẫn yêu anh trong đau khổ như thế.
"Không biết khi nào mới gặp lại.
Nếu xem anh là bạn, hãy tâm sự cùng anh.
" Đường Tiêu chân thành nói.
Cô gượng cười "Không có gì, chỉ hơi mệt.
" "Anh quen em lâu rồi, có tâm sự hay không, anh không nhận ra sao?" Giản Dao im lặng, không tiếp tục chủ để.
Đến nơi, cô cảm ơn Đường Tiêu, bước vào khách sạn.
Không ngờ anh theo cô lên thang máy.
"Anh đưa em lên phòng.
" Cô bất lực "Nếu anh muốn.
" "Đây là vinh hạnh của anh.
" Giản Dao lơ đãng, không nghe rõ Đường Tiêu nói gì.
Đến cửa phòng, cô quay lại "Em nghỉ đây.
" "Anh mong được hợp tác với em lần nữa.