Chương 9
buồn nôn.
Có lẽ là do ăn phải thứ gì đó không tốt, dạ dày gần đây không thoải mái, cô cứ muốn nôn.
“Chị à, sao chị lại ở đây?” Nguyễn Vi Vi không biết bằng cách nào đã có được thiệp mời.
Cô ta mặc như một con công sặc sỡ, giao thiệp với khách khứa khắp nơi, điệu đà nâng ly rượu vang, chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út tay phải vô cùng chói mắt.
Mọi hành động đều rất cố ý.
Nguyễn Thanh Âm nhận ra chiếc nhẫn này, đó là chiếc nhẫn nhà họ Trần đã chuẩn bị cho cô trong lễ đính hôn, vậy mà chỉ chưa đầy hai tháng đã được chuyển tay cho Nguyễn Vi Vi.
Nguyễn Thanh Âm khinh thường không muốn đôi co với cô ta.
Với suy nghĩ ít chuyện còn hơn nhiều chuyện, cô xoay người định bỏ đi, nhưng đường đi lại bị chặn lại.
“Chị à, chuyện xấu của chị đã lan truyền khắp thành phố rồi.
Trong một dịp quan trọng như hôm nay, nếu là em, em sẽ ngoan ngoãn trốn ở nhà không ra ngoài, để khỏi làm bố mẹ mất mặt!” Nguyễn Thanh Âm khẽ nâng mí mắt, đôi mắt đẹp quyến rũ chứa đựng sự khinh thường và ghét bỏ.
Cô lặng lẽ nhìn cô em gái đang diễn kịch trước mặt, hiểu rõ mưu đồ nhỏ mọn của Nguyễn Vi Vi.
Không gì khác ngoài việc muốn chọc giận cô, phá hỏng tiệc sinh nhật nhà họ Hạ hôm nay, rồi vừa ăn cắp vừa la làng, đổ hết mọi chuyện lên đầu cô.
Thủ đoạn này thực sự không cao minh.
Nguyễn Thanh Âm đương nhiên không định ngoan ngoãn mắc bẫy.
Cô xoay người thì...
Champagne và đồ ăn rơi vãi khắp bãi cỏ, quầy rượu được bố trí công phu đã sớm không còn, mặt đất ngổn ngang bừa bãi.
Trong sân, rất nhiều khách khứa đang vây quanh xem náo nhiệt.
Kể cả Hạ Tứ, người đang bị bà nội giục kết hôn.
Vốn dĩ anh đã lơ đễnh, nghe thấy tiếng động liền nghiêng đầu nhìn ra sân.
Cả người anh lười biếng dựa vào lưng ghế sofa, chuẩn bị xem là kẻ ngu ngốc nào không có mắt lại dám gây rối trong dịp này.
Hạ Tứ đã quá quen với những màn tranh sủng trong giới hào môn, nghĩ rằng đây lại là một màn kịch thu hút sự chú ý.
Anh lười lãng phí thời gian, định đứng dậy lên lầu trốn cho yên tĩnh.
Chuyện nhà họ Nguyễn cũng không phải là hiếm lạ.
Trong một gia đình lại có hai cô con gái, một thật một giả, quan hệ chị em bất hòa.
Cách đây không lâu, con gái lớn nhà họ Nguyễn đã ngoại tình ngay trong ngày đính hôn, khiến nhà họ Trần đến tận nơi hủy hôn.
Vì lợi ích gia tộc, hạnh phúc của cô con gái nhỏ đã bị hy sinh.
Hôn ước giữa hai nhà vẫn còn hiệu lực, chỉ là thay người gả vào nhà họ Trần.
Mọi người nhìn Nguyễn Thanh Âm đang ngã dưới đất.
Chiếc váy tяên người cô đã bị champagne làm bẩn, tяên cổ áo còn có một vết bẩn lớn không rõ là gì.
Một vòng người xung quanh đang thì thầm to nhỏ với vẻ mặt đầy ẩn ý, tỏ ra rất hứng thú với màn kịch này.
"Cô gái này là người câm sao?" Trần Mục Dã mắt tinh, nhìn thấy người bị ngã trong sân đang vội vàng dùng thủ ngữ.
Hạ Tứ dừng bước, quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Sau khi nhìn rõ khuôn mặt cô gái đó, trong ánh mắt lạnh lùng của anh ẩn chứa một cảm xúc không thể diễn tả, nhịp tim dường như ngừng lại, đầu ngón tay anh tê dại, vẻ mặt càng lúc càng khó coi.
Trần Mục Dã không nhận thấy sự thay đổi của người bên cạnh, nhanh chóng trêu chọc: "Ha, cô gái câm nhỏ bé này sẽ không phải là bị cô gái bên cạnh đẩy ngã đấy chứ?" Hắn ta vừa hóng chuyện vừa không