Chương 26
đàn ông thô bạo, gấp gáp x.é to.ạc chiếc nơ tяên bộ đồ ngủ của cô, cả thân người anh ta đè nặng lên cô.
Anh ta hôn dọc xuống dưới, đôi tay cũng cực kỳ không an phận lướt tяên người cô, thô bạo cởi bỏ hết quần áo của cô.
Nguyễn Thanh Âm ban đầu cố gắng chống cự, không ngừng dùng tay đẩy anh, dùng chân đá anh.
Cho đến khi mắt cá chân bị giữ lại, đột ngột kéo xuống, cô theo bản năng co đầu gối, cong người, đối diện với người đàn ông tяên người mình bằng một tư thế đón nhận.
Hai người cực kỳ gần nhau, Nguyễn Thanh Âm thậm chí có thể đếm rõ lông mi anh ta dày cỡ nào.
Hơi thở nóng bỏng phả vào gáy trắng nõn của cô.
Gần như ngay lập tức, cô vô tình chạm phải một bộ phận đang nóng rực của anh ta, cô liền ngoan ngoãn, mặc cho Hạ Tứ hôn lên tất cả những điểm nhạy cảm của mình.
Ánh đèn trong căn phòng nhỏ ấm áp mờ ảo.
Mưa ngoài cửa sổ rả rích, lãng đãng.
Giọt mưa đọng lại, chảy dài xuống dọc theo cửa kính.
Kinh Bắc đón cơn mưa thu lớn đầu tiên trong năm.
Hạ Tứ dừng lại ở bước quan trọng nhất.
Nguyễn Thanh Âm cố gắng dùng lực bẻ cổ tay anh ta đặt lên bụng dưới của mình, đối diện với đôi mắt quyến rũ đó.
Hàng lông mi dài cong √υ"t khẽ run, đôi mắt ngấn nước nhìn anh ta một cách đáng thương, ý cầu xin sâu sắc không nói nên lời.
Anh ta đột ngột dừng lại, như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ mê ly, say đắm.
Hạ Tứ không nói một lời mặc quần áo rồi rời đi.
Sau khi tỉnh táo lại, anh ta mới nhận ra mình vừa rồi đã hành động bộc phát đến mức nào.
Dường như anh ta đã bị cảm xúc chi phối đến mức không thể kiểm soát được bản thân, hối hận vì suýt chút nữa đã làm tổn thương cô và đứa bé trong bụng.
Tài xế đã đợi dưới lầu rất lâu.
Thấy bóng dáng cao ráo bước ra khỏi thang máy, anh ta vội vàng mở dù ra đón.
Lúc đến trời còn âm u, chưa mưa.
Gió thu thổi đến, mưa lớn không thể ngăn cản, nhiệt độ giảm đi vài độ.
Hạ Tứ đưa tay gạt chiếc dù ra, mặc cho những hạt mưa lạnh buốt táp thẳng vào người, sự nóng nảy khó chịu cuối cùng cũng giảm đi phần lớn.
Anh ta ngồi ở ghế sau, cẩn thận nhét giấy đăng ký kết hôn vào túi áo khoác, trong đầu không ngừng nhớ lại những khoảnh khắc vừa rồi của họ.
Cho đến khi điện thoại rung lên, những suy nghĩ cuồng loạn như mưa bão của anh ta mới dần dừng lại, trở về trạng thái bình tĩnh.
“Tứ ca, Thần Bội và Tưởng Khâu Ngạn về từ Nam Thành rồi.
Anh em tụ tập một bữa nhé?
Nhân tiện làm bù một bữa tiệc đón gió tẩy trần cho anh.” Trần Mục Dã hét lớn.
Tiếng nhạc rock heavy metal ồn ào bên anh ta khiến Hạ Tứ đau đầu.
Giọng Hạ Tứ khàn khàn, bực bội từ chối thẳng thừng, “Không cần.” “Tứ ca, sao anh lại có vẻ không được thỏa mãn vậy.
Ra ngoài tìm chút niềm vui hạ hỏa đi.” Trần Mục Dã bật loa ngoài, vài người ở đó cười khúc khích đầy ẩn ý.
Hạ Tứ thính tai nghe thấy Thần Bội cười lớn nhất.
Hạ Tứ bị đ.á.n.h trúng tim đen, trực tiếp cúp điện thoại.
Anh ta cầm điện thoại trầm ngâm một lúc, rồi gọi cho trợ lý, “Ngày mai đến Lam Thủy Loan giúp phu nhân chuyển nhà, tối nay về nhà tôi muốn thấy cô ấy đã chuyển đến ở.
Số nhà và số điện thoại tôi gửi cho cậu rồi.” “Vâng, thưa Tổng giám đốc Hạ, còn dặn dò gì nữa không ạ?” “Cô ấy không biết nói, đừng để cô ấy cảm thấy không thoải mái.” Trợ