Tuy chưa từng gặp qua Tiêu Tuyết nhưng Nhan Dịch Trạch biết ngoài Đinh Nạp ra đây là người bạn thân còn lại của cô, hắn nhận lấy đôi găng tay sau đó tùy tiện quăng ra dãy ghế sau, sau đó từ trong ngăn đựng đồ lấy ra một chiếc hộp tinh xảo đưa cho Quan Hiểu Ninh: "cầm lấy."
"Đây là gì vậy?"
Quan Hiểu Ninh vừa hỏi vừa mở hộp ra, phát hiện bên trong là một chiếc đồng hồ kiểu dáng sang trọng, liền ngẩng đầu lên nhìn Nhan Dịch Trạch: " Cái này cho em ư?"
" Không phải, chỉ là muốn em nhìn và góp ý xem có đẹp không, nếu đẹp thì anh sẽ đem tặng người khác."- Nhan Dịch Trạch trả lời với tốc độ rất nhanh.
Quan Hiểu Ninh vốn định sờ thử lên mặt chiếc đồng hồ, vừa nghe được lời đó liền rụt tay về, ánh mắt nhìn thêm vài lần rồi nói: " đồng hồ này đẹp quá, anh mau cất nó đi đi."
Nhan Dịch Trạch nhìn thấy vẻ mặt của Quan Hiểu Ninh liền cười lên thành tiếng: "cô gái ngốc này, anh đã cho em lấy ra xem không phải tặng cho em thì còn có thể tặng ai?"
Quan Hiểu Ninh vô cùng kinh ngạc: " Tặng cho em thật ư, cái này mắc lắm phải không? Em chưa từng thấy qua chiếc đồng hồ nào đẹp như vậy."
Trong ấn tượng của cô mọi chiếc đồng hồ đều giống như chiếc đồng hồ mặt tròn màu bạc cũ kĩ đeo trên tay mẹ, làm sao mà biết được đồng hồ cũng có nhiều kiểu dáng như thế.
Nhan Dịch Trạch không để ý mà nhúng vai: " Cái này được gọi là đồng hồ thời trang, ở nước ngoài rất thịnh hành, giá cả cũng khoảng hơn một ngàn tệ, chủ yếu là xem thương hiệu của nó."
"Một chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ như vậy mà trị giá hơn một ngàn tệ ư?" Cái giá này kể cả lúc Quan Hiểu Ninh nằm mơ cũng nghĩ không ra, ba mẹ cô vất vả đứng bán rau cả tháng trời cũng chỉ có thể kiếm được khoảng hơn một ngàn tệ.
"Thì em cứ đeo chơi đi." Cho dù phản ứng mạnh của Quan Hiểu Ninh đã làm mãn nguyện lòng hư vinh của đàn ông trong Nhan Dịch Trạch, nhưng hắn không có tính nhẫn nại cứ quanh quẩn với vấn đề trên.
Quan Hiểu Ninh cũng nghe ra sự không kiên nhẫn trong ngữ khí của Nhan Dịch Trạch, liền im lặng không nói nữa mà vui vẻ đeo đồng hồ lên tay.
"Ngày mai đến nhà anh, bà nội nhớ em lắm đấy, còn định gói bánh xếp cho em ăn nữa đấy." Nhan Dịch Trạch đột nhiên nhớ đến lời dặn của bà nội Đơn Thục Vinh.
Những người phụ nữ mà lúc trước hắn từng qua lại, không một ai khiến bà vừa lòng chỉ có Quan Hiểu Ninh là hợp ý bà nhất, còn nói ở bên hắn là ủy khuất cho cô, bảo hắn phải trân trọng cô.
Nghĩ đến đây Nhan Dịch Trạch rất không đồng ý, bà nội quả là rất không hiểu hắn, nếu nói tiền không dễ kiếm thì đúng, còn phụ nữ đối với hắn mà nói muốn theo đuỗi được thì dễ như trở bàn tay, nói đi thì phải nói lại một người hợp tâm ý như Quan Hiểu Ninh đây thì đích thật là rất khó gặp!