Chương 20
“Tối tôi đến đón em, nhớ chờ tôi.”
Anh không quấn lấy cô nữa, cái gì nhiều quá cũng không tốt, đạo lí này anh vẫn hiểu, nên chỉ có thể rời khỏi.
Lâm Kiều nghe tiếng xe bên ngoài lái đi, cô ngẩng đầu, tiện tay đặt cốc sữa nóng vào bên trong thùng giấy nhỏ, bên trong toàn là bản thảo bỏ đi.
============================================================
Giang Trạm nhận cuộc gọi từ Giang Tiêu Tiêu vào buổi tối.
“Sao thế, chơi chán rồi muốn về à?”
Anh vừa mở văn kiện trên tay, vừa nói với người ở đầu bên kia.
“Ai bảo, em còn muốn ở thêm một thời gian nữa mới về.”
Giang Trạm khẽ cười.
“À, hôm qua Tiêu Bân gọi cho em bảo rằng anh họ em đã có đối tượng rồi, có thật không vậy? Không thể nào.”
Giang Trạm trầm mặc “Chưa hẳn là thế, anh đang theo đuổi cô ấy.”
“Ôi, em đã nói mà.. Hả? Anh theo đuổi người ta á? ”
“Ừ.”
Đầu bên kia, Giang Tiêu Tiêu đang nằm dưới tán ô che nắng bỗng ngồi bật dậy.
“Anh theo đuổi bao lâu rồi? Từ khi ở thành phố Z à? Không thể nào, anh vừa mới về đã có đối tượng, không phải là anh…”
“Người đó em biết, chỗ phòng tranh chúng ta từng đến.”
Giang Tiêu Tiêu ngạc nhiên trong giây lát, nhớ lại dáng vẻ xa cách của Lâm Kiềụ
“Ớ? Thì ra anh có mục đích nha, anh có làm được không, em thấy…cái chị Lâm đó rất lạnh lùng.”
Nghe cô em họ nói như yeutruyen.net thế, trong đầu Giang Trạm lại nhớ tới dáng vẻ hờ hững của Lâm Kiều sáng nay, dù anh nhiệt tình như thế dường như cũng không thể đánh động cô chút nào.
“Anh không biết cửa hàng mà em dẫn anh đi là của cô ấy, trùng hợp thôi.”
“Được rồi, lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng, anh cố lên nhé, có cần em mang ít đồ về để anh tặng người ta không. Hay là để em về sớm trợ giúp anh, sớm nắm được trái tim chị dâu?”
Giang Trạm bất đắc dĩ, nghe giọng cô hình như có chút phấn khích.
“Tự lo việc của mình trước đi, cúp máy đây, anh còn có việc.”
Giang Tiêu Tiêu nghe tiếng ngắt máy, hừ nhẹ hai tiếng. Cô thầm ghi nhớ trong lòng là chuẩn bị hai ngày nữa đi mua ít đồ, giày hay túi xách gì đó, kiểu gì cũng có thứ chị dâu thích.
Việc bận mà Giang Trạm nhắc đến là phải tan làm sớm để đi tìm Lâm Kiều, sợ cô tự về trước nên anh tới sớm hơn đợi cô.
Quả nhiên, khi Giang Trạm đến Lâm Kiều vẫn chưa đi, bên trong còn có một nam một nữ, có vẻ như là tới đặt tranh.
Giang Trạm vừa bước vào liền có vài ánh mắt nhìn về phía anh.
“Đừng để ý tới tôi, mọi người cứ tiếp tục đi.”
Anh tự nhiên ngồi lên ghế, ngắm tranh treo trên tường, chờ đợi Lâm Kiềụ
Nói chuyện được ít phút, cuối cùng hai vị khách kia cũng rời đi.
Ánh mắt Giang Trạm từ trên bức tranh thu lại trong phút chốc, anh đứng dậy đi đến cạnh Lâm Kiềụ
Cô vẽ suốt ngày, vì phải pha màu nên trên tay dính đầy thuốc vẽ. Cô búi tóc cao, lộ ra cần cổ thon dài trắng nõn, ánh đèn ấm áp làm khuôn mặt lạnh lùng của cô trở nên nhu hoà hơn, chỉ nhìn một chút đã khiến Giang Trạm si mê.
Lâm Kiều luôn có thể khiến anh rung động, khiến anh không thể nhịn được, ngay cả hít thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
“Để anh giúp em.”
Thấy cô định thu dọn giá vẽ, Giang Trạm bước tới rồi cầm lấy nó, đặt ở nơi anh nhìn thấy trước đó khi anh đến vào mỗi buổi sáng.