⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Giai Giai nói rằng muốn đi đâu đó một thời gian, nơi nào cũng được, đi để thư giãn một chút, hỏi cô có muốn đi cùng không.
Cuối cùng Lâm Kiều vẫn từ chối.
Cô nhìn ánh đèn đường le lói bên ngoài. Cô có thể khuyên nhủ người khác nhưng lại chưa bao giờ có thể khuyên được bản thân mình. Thật ra cô vẫn luôn tỉnh táo, cô biết mình vẫn còn nhớ nhung người thiếu niên năm ấy.
Anh ấy đứng dưới tán cây xanh mát chờ cô, nói với cô rằng “Anh nhớ em quá nên đến đây.”
Đã từng chân thành, nồng nhiệt như thế, ấy vậy mà chỉ chớp mắt một cái, quay người lại đã không còn như xưa nữa.
“Hẹn gặp lại, Kiểu Kiềụ”
Gặp lại, cô nghĩ đến lúc gặp lại, sao mà xa vời quá. Ngày tốt nghiệp năm đó cô suýt thì quay trở về. Nhưng đến cuối cùng cô cũng không tùy tiện mà trở lại. Nơi anh muốn đi, tương lai mà anh hướng đến, đều không có cô ở đó.
Lâm Kiều lúc này mới chớp chớp mắt, ngồi dậy lấy bao thuốc trên tủ đầu giường, lấy ra một điếu thuốc. Bật lửa vang lên vài tiếng, nhưng cô không châm lửa.
Không biết đã bao lâu rồi cô mới đụng đến thuốc lá, một tia cô đơn hiện lên trong ánh mắt cô. Cô nhìn mấy tấm ảnh nằm sâu trong tủ đầu giường, là ảnh tốt nghiệp và ảnh cô chụp chung yeutruyen.net với một người.
Cô lấy nó ra. Một bức chụp cô đang gối đầu trên mặt bàn ngủ, ánh nắng ấm áp nhảy nhót trên khuôn mặt cô. Bức ảnh này cũng là ảnh đại diện WeChat của cô, mặt sau của bức ảnh có viết
“Hành lang đầy nắng, hoa nở mỗi ngày.
Rất lâu về trước, em đã ở đó,
Rất lâu về trước, cửa sổ đầy hoa.
Dáng em yêu kiều đứng bên ô cửa.”
Lâm Kiều nheo mắt, tay cầm điếu thuốc khẽ run lên, cô vẫn nhớ như in đoạn sau
“Sao bọn chúng có thể tươi tốt mãi.
Sao chúng ta lại kiên trì đến thế.”
Ký tên, Tiêu Duệ.
Tháng 7, năm 2015.
Trích trong “Ký mộng” Feng Tang 冯唐
============================================================
Dù tối hôm qua Lâm Kiều có thái độ không tốt với Giang Trạm, nhưng anh vẫn đến cửa tiệm của cô như thường lệ.
Lúc anh tới thì cửa đã mở, cũng không cố tình mở muộn.
Giang Trạm thoải mái đi đến, giống như mọi ngày đặt một cốc sữa nóng bên tay cô.
Lâm Kiều lờ anh đi, làm như không nhìn thấy.
Anh cũng không giận, chỉ đứng nhìn góc nghiêng mềm mại của cô, hàng lông mày tinh tế thường hay nhíu lại, dường như có nỗi phiền muộn không thể giải quyết được.
Cô chẳng phải người xinh đẹp nhất anh từng biết, nhưng lại là người anh vừa ý nhất, chỉ cần cứ như vậy nhìn cô thôi là anh đã yeutruyen.net cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Giang Trạm không nhịn được bèn giơ tay vén mấy sợi tóc ra sau vành tai của cô.
Vành tai trắng nõn lộ ra hồng hồng, Giang Trạm vừa định chạm vào đã bị một bàn tay lạnh buốt đẩy ra.
“Đừng quá đáng.”
Lần đầu tiên kể từ lúc anh đến đây cô mới chịu ngẩng đầu nhìn anh. Vẻ mặt cô lộ vẻ thờ ơ và hơi khó chịu, tựa như là rất không thích anh chạm vào người mình.
“Tôi chỉ giúp em một chút thôi.”
“Không cần đâu, anh tránh xa tôi ra chính là giúp tôi rồi.”
Cô dời mắt, tiếp tục vẽ bức tranh trên tay.
Giang Trạm mỉm cười bất đắc dĩ, anh nhìn cô rồi nói.
“Tôi không hiểu, em ghét tôi lắm hả?”
Cô chỉnh lại thuốc màu, sau đó im lặng.
“Không ghét, nhưng cũng không thích.”
“Vì sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡