Chương 12
Ngay khi nghe thấy chủ đề này, đám người trở nên rất hào hứng “Đúng rồi, nhà em có một cô em họ nhìn cũng khá xinh xắn, tính cách rất tốt, nếu anh Giang có hứng thú em có thể cho thông tin liên lạc…”
“Em họ mày á? Giống như mày thế này hả, mày lừa ai đấy.” Người ngồi bên cạnh liếc cậu ta dè bỉụ
Tiêu Bân nghe qua cũng không để ý lắm, chị dâu cậu ta phải lựa chọn kỹ càng chứ sao có thể tùy tiện thế được “Chỉ có vẻ ngoài thì sao được, người đó còn phải hiểu biết rộng rãi, yeutruyen.net có phong thái tao nhã hào phóng.”
Cả đám nghe xong đều há hốc miệng “Hả…”
“Hả cái gì, bọn nhóc này.”
Tiêu Bân trừng mắt với bọn họ, quay sang Giang Trạm lại là vẻ mặt tươi cười “Nói vậy thôi, Giang ca có tiêu chuẩn gì không, để đến lúc đó em sẽ kiểm tra kỹ càng cho anh, chắc chắn sẽ tìm được một người vừa mắt anh.”
Giang Trạm giơ tay vỗ đầu cậu một cái, không nặng không nhẹ.
“Để ý chuyện của cậu đi, học thêm vài thứ có ích, đối với cậu cũng không có hại.”
Dù thế nào thì chuyện của Giang Trạm vẫn được Tiêu Bân để tâm nhất.
============================================================
Tiêu Bân chậc lưỡi, không ngờ chủ đề lại đột nhiên quay trở lại trên người của mình “Em thì có thể làm gì, anh cũng biết là việc trong nhà cũng không tới phiên em, còn có một tên anh trai đang ở nước ngoài cơ mà. Nên em cứ sống cuộc sống tự do tự tại của em là tốt rồi.”
Tiêu Bân là con riêng, mẹ mất sớm, mặc dù được ba đối xử rất tốt nhưng suy cho cùng trên anh còn có một người con trai con của vợ hợp pháp, công ty trong nhà cũng chẳng đến phiên anh ra tay.
Giang Trạm nhìn vào ánh mắt có chút ảm đạm của người thiếu niên, môi nhấp một ngụm rượu “Thật sự nghĩ như vậy sao?”
Tiêu Bân sững sờ một lúc, những suy nghĩ trong lòng của anh như thể đã bị nhìn thấu, trong lòng giật thót “Không, không phải vậy…”
Cứ coi như Tiêu Bân không nghĩ như thế thì sao chứ, với thân phận con riêng này của anh, dù sao cũng không thể chính thức ra mặt được. Cả phòng bỗng rơi vào yên lặng, mọi người không dám nói tiếp, sợ chẳng may mình lại nói sai điều gì.
“Cậu cho rằng mình không xứng với những điều tốt đẹp, vậy thì cậu cũng sẽ không bao giờ có thể trở nên tốt hơn, thậm chí là thành công.” Anh nói xong rồi đứng dậy đi ra ngoài “Hôm khác lại tụ tập saụ Giải tán sớm đi, đi đường chú ý an toàn.”
Tiêu Bân mím môi nghe tiếng đóng cửa, cả người rơi vào trầm tư.
Sau khi ra ngoài, khi Giang Trạm đang thanh toán tiền trước cho phòng bao của Tiêu Bân, quay người lại bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Anh vẫn nhớ rõ, cô ấy là bạn của Lâm Kiều, là người phụ nữ đã khóc hết nước mắt trong nhà vệ sinh.
Trương Giai Giai đến tìm Trương Duy, cô ấy đúng là điên thật rồi. Từ lúc cô đồng ý làm hoà với Trương Duy thì lúc nào cô cũng trở nên đa nghi hơn, lúc nào cũng đề phòng anh ta có lừa dối sau lưng mình không, dù cho Trương Duy đã để cho cô kiểm tra cả điện thoại. Hôm trước khi hai người ân ái xong thì cô lại phát hiện ra Trương Duy vẫn còn một chiếc điện thoại nữa.