"Chị bệnh hả, mới sáng sớm đến phòng của em làm gì."
Liêu Phồn thật sự rất khó chịu khi bị chị của mình rêu rao cho cả thế giới biết như thế.
"Diệc Vi nói máy sấy tóc bị hư, nên muốn đến phòng em lấy một cái." Liêu Oánh vươn tay ra tức giận nói: "Em nhanh lên chút rồi đi lấy đưa chị đi, vừa nãy chị tìm không thấy."
Liêu Phồn nén giận, đi đến.
Khóe mắt âm thầm liếc nhìn vào phòng chị gái mình, sau đó mở cửa phòng mình ra đi vào lấy máy sấy tóc, ném cho Liêu Oánh, rồi đóng sầm cửa lại.
Liêu Oánh đứng ngoài cửa xem thường nói: "Không thỏa mãn được du͙c vọng nên tức giận hả."
Liêu Phồn dựa lưng vào sau cửa, nhắm mắt lại, thở dài một hơi.
Mới vừa nãy khi đi ngang qua phòng chị gái anh không hề phát hiện bóng dáng của chị gái kia, không biết cô đang làm gì chắc cũng đã nghe hết những lời ban nãy rồi nhỉ.
Thật ra mấy chuyện mộng xuân này cũng rất bình thường, từ lúc anh mười mấy tuổi đã bắt đầu mộng xuân, chị gái anh thấy từ lâu rồi, đôi khi còn hối anh mau đi tìm bạn gái đi nữa.
Nhưng hôm nay anh cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
Một lát sau, Liêu Phồn lấy một chiếc túi từ trong ngăn kéo ra, lấy khăn trải giường bỏ vào đó, nhưng chỉ mới bỏ vào một nửa, anh đã thôi không làm nữa.
Thôi bỏ đi, cô đã biết rồi, không giặt khăn trải giường chứng tỏ trong lòng anh đang có quỷ.
Sau đó, Liêu Phồn ngây ngô ở trong phòng chơi game, lề rề một lúc lâu, đến khi Hứa Diệc Vi ra ngoài đi làm, anh mới thu dọn đồ trở về trường học.
Hứa Diệc Vi ra ngoài sớm nửa tiếng, đầu tiên cô đến gara xe để lấy xe. Xe của cô bị người ta va phải làm trầy phần đuôi xe, bong một mảng sơn lớn và nó được nằm ở gara xe này hai ngày rồi.
Ai đã từng lái xe đều có cảm giác như thế, cho dù chỉ đi đến nhà vệ sinh cũng muốn lái xe đi, không có xe quả thật rất bất tiện, sau khi lấy xe về lòng cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Chẳng qua vừa mới đến công ty, chút tâm trạng tốt lành này đã bị phá tan nát chẳng còn gì nữa rồi.
Đường Hân thấy cô trở về công ty là chạy đến tìm cô ngay, lúc này đang ngồi trên bàn làm việc của cô, tay cầm ly cà phê, nói với cô tin tức cô ấy vừa nghe được.
"Hiện nay tất cả các phòng ban đều đang lan truyền, Đồng Mẫn Thư chắc chắn có chân trong chân ngoài với phó tổng giám đốc đó."
Hứa Diệc Vi cũng không quá để tâm: "Chẳng phải đã chân trong chân ngoài lâu rồi à, sao bây giờ mới bắt đầu có tin đồn thế."
"Không phải trước kia vẫn còn chưa được xác minh sao? Nhưng bây giờ trái lại Đồng Mẫn Thư kiêu ngạo như thế, giống như đã chắc chắn vị trí tổng giám đốc bộ phận thị trường là của cô ta vậy, bây giờ đi đường chân cũng như đang lướt gió đó."
Đường Hân nói: "Có thể cậu còn chưa biết, cô ta đã bắt tay vào việc phân tích báo cáo hạng mục ở Duyệt Thành rồi đó. Trước tiên không nói đến chuyện cậu vẫn luôn là người tìm kiếm khách hàng ở Duyệt Thành, chỉ nói về nghiệp vụ thôi thì những thứ này cũng không thuộc về Đồng Mẫn Thư đâu."
"Cô ta thế này chẳng phải đang muốn cướp lấy ánh sáng của cậu à?"
Hứa Diệc Vi mở máy tính ra, mở mail, tải tài liệu bên trong ra để lên trên bàn. Nói: "Cô ta là ai mà muốn cướp của tớ, Duyệt Thành là hạng mục tớ đã theo nhiều năm rồi, phần lớn những nghiệp vụ của công ty họ đều hợp tác với tớ, nhu cầu, thói quen, tớ đều biết rõ cả."
"Đúng thế, cô ta không có kinh nghiệm, nhưng cô ta có người chống lưng đấy."
"Ai thế? Phó tổng giám đốc Lưu sao?" Hứa Diệc Vi ngước mắt nói: "Caille, cậu cũng đừng quên phía trên phó tổng giám đốc còn có tổng giám đốc đó. Huống chi, cái này đầu sóng ngọn gió, phó tổng giám đốc Lưu chưa chắc bằng lòng vì cô ta mà làm đu.c nước ở đây."
Cô kết luận: "Tớ thấy Đồng Mẫn Thư bây giờ khoe khoang như thế, cô ta càng khoe khoang, phách lối, trái lại phó tổng giám đốc Lưu lại càng phải cụp đuôi lại."
"Tớ biết rồi." Đường Hân từ từ cong môi lên nói: "Bởi vì trong lòng anh ta có quỷ."
"Sớm biết tình hình trở thành thế này tớ đã chẳng cần phải lo lắng cho cậu rồi." Nghĩ đến chuyện gì đó, cô ấy lại hỏi: "Nhưng mà lỡ đâu Đồng Mẫn Thư xuống tay với bên Duyệt Thành thì sao, cậu quên rồi à, sáng ngày hôm qua tớ còn nhìn thấy cô ta thân thiết ăn cơm với tổng giám đốc Chung bên đó đó."
Động tác của Hứa Diệc Vi ngừng lại, ngẩng đầu dựa lưng vào ghế, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Cho nên, đây là muốn tìm câu trả lời từ tớ à, tớ cần dùng phương án của chúng ta để thuyết phục tổng giám đốc Chung sớm một chút."
"Cậu muốn đi tìm anh ta à."
"Đã hẹn mai gặp mặt rồi."
"Được rồi, tớ đi đây." Đường Hân nhấp cà phê: "Tớ cứ như thế mà nghênh ngang đi từ bộ phận nhân sự đến đây tìm cậu, Đồng Mẫn Thư chắc chắn đã biết tớ đến mật báo cho cậu."
Cô ấy đi ra cửa, tao nhã xoay người nói: "Cục cưng, Good luck!"
Hứa Diệc Vi trả lời mấy mail, lại lấy kế hoạch lúc trước làm thay đổi một chút, lúc này mới đứng dậy đến nhà vệ sinh.
Vừa khéo gặp phải trợ lý Tiểu Tình đang tính đi vào: "Chị Vi, đây là tài liệu chị cần."
"Để trên bàn làm việc cho chị đi, đúng rồi, ngày mai sắp xếp thời gian, buổi sáng cùng chị đến phòng triển lãm một chuyến."
"Được, em biết rồi chị Vi."
Hôm nay Hứa Diệc Vi mặc một bộ vest màu trắng, làm tôn lên làn da trắng sáng của cô, cô mặc bộ quần áo này cả người trắng đến mức có thể tỏa sáng.
Cô lớn lên trông rất xinh đẹp, ngày thường làm việc trong công ty đều mạnh mẽ, có tiếng tăm, lúc không cười sẽ tỏa ra vẻ lạnh lùng trong trẻo, cấp dưới âm thầm đặt cho cô một biệt danh chính là "Nữ thần hoàng hôn."
Từ phòng làm việc đi đến nhà vệ sinh, suốt dọc đường các đồng nghiệp nhìn thấy đều chào một tiếng "Chị Vi", mà Hứa Diệc Vi toàn mỉm cười đáp lại.
Đi vệ sinh xong, không biết xui xẻo thế nào mà lại gặp phải Đồng Mẫn Thư.
Tính cách Đồng Mẫn Thư trái ngược hoàn toàn với tính cách của cô, gặp ai cũng đều cười thành tiếng, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ bộ này, dáng vẻ cực kỳ tốt lành. Nhất là đối với lãnh đạo, miệng ngọt như rót mật, rất có dáng vẻ sinh tồn ở nơi làm việc.
Đương nhiên, chỉ dựa vào cái này chắc chắn cũng không lăn lộn được lâu dài, mà phải thật sự có bản lĩnh.
Đồng Mẫn Thư không thích gặp riêng cô, cũng không chủ động nói chuyện với cô, ví dụ như vô tình gặp phải nơi như nhà vệ sinh này, Đồng Mẫn Thư đều giả vờ như không nhìn thấy gì cả.
Dù sao thì ngay cả nói cũng lười nói mà.
Cô ta rửa tay xong, rút khăn giấy lau tay xong thì rời đi.