Chương 2
anh đào khẽ mở, không ngừng trao đổi hô hấp.
“Anh hút hút đi,… em khó chịu…” Nghe được lời muốn nghe, Mạnh Kinh Huy câu môi cười, đoạt một bên núm nhũ hoa mà hút, tay phải không ngừng vuốt ve núm nhũ hoa hư không .
“Ân… A… Thật thoải mái… A…” “Bảo bối thoải mái sao?
Em thơm quá…” “Ân… A… Dùng sức…” Hắn thấy hương sữa hôm nay nồng đậm đến cực hạn, so với trước kia càng nồng, làm cho hắn phấn khởi.
Đột nhiên Mạnh Kinh Huy theo bản năng nuốt nước bọt.
Này… Đây là sữa?
Hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt Hà Cửu Vi ý loạn tình mê.
Hắn không hiểu lầm Hà Cửu Vi tiết sữa vì mang thai, bọn họ mỗi ngày đều ở cùng một chỗ, không thể mang thai mười tháng?
Hà Cửu Vi bất mãn vì hành vi tạm dừng của Mạnh Kinh Huy, híp mắt nhìn hắn.
“Mau hút hút nha ” Thanh âm ngọt ngào quả thực muốn câu đi linh hồn nhỏ bé của hắn.
Thật sự là chiếm được bảo bối Mạnh Kinh Huy cúi đầu từng ngụm từng ngụm nghiêm túc hút núm nhũ hoa, vừa thơm vừa ngọt, như trở về hình dáng trẻ mới sinh, chính mình ở trước ngực mẹ dùng sức hút chất dinh dưỡng “Cô lỗ cô lỗ…” Âm thanh bóng cây lắc lư ma sát tạo ra tiếng vang càng tăng thêm sức mạnh.
Hà Cửu Vi thấy hôm nay, cảm giác bị hôn có điều khác lạ, có cái gì đó lưu động, cúi đầu nhìn thấy Mạnh Kinh Huy hút sữa “Ân… Thật sự chảy sữa … A… Dùng sức…..
Kinh Huy…” Cô ôm chặt đầu Mạnh Kinh Huy, ưỡn ngực cho chúng nó càng gần sát, tay bao trùm Mạnh Kinh Huy đang xoa nhũ chính mình, bên phải bộ ngực là bàn tay to, cảm nhận được núm nhũ hoa bắn sữa ẩm ướt đầy tay.
“Kinh Huy mau hút hút bên này Bên này cũng muốn…” Mạnh Kinh Huy nghe lời dời đi trận địa, miệng còn không quên nói.
“Bảo bối, em đang xấu hổ sao?” Lời hắn nói vì ngậm núm nhũ hoa mà mơ hồ không rõ, Hà Cửu Vi nghe hiểu hắn đang nói cái gì, trên mặt nóng nóng.
“Anh có cảm thấy em là quái vật không?… Ân… A thật thích…” Mạnh Kinh Huy hút đủ, đem Hà Cửu Vi ôm vào trong lồng ngực, cúi đầu hôn môi Hà Cửu Vi, mơ hồ nói.
“Anh rất cao hứng, đều là bảo bối của anh…” “Cao hứng?
Ân… Ha a…” “Về sau, anh ngày ngày được uống sữa, có thể mất hứng sao?
Tiểu yêu tinh ” Khi nói chuyện một tay vuốt ve mông, một tay mò vào váy tìm kiếm… Tay của Mạnh Kinh Huy ngựa quen đường cũ cách quần lót vuốt ve hoa huyệt ẩm ướt, cảm nhận được hai cánh hoa như đang triệu hồi hắn mau đi vào, hắn đợi không kịp, cách quần lót hướng bên trong chen chúc.
Hà Cửu Vi làm sao không nhận ra được, rên rỉ.
“Nhẹ chút… Quần lót… Đi vào…” Mạnh Kinh Huy vùi đầu sau gáy của cô để lại dâu tây, một cái một chỗ như bị nghiện, trên tay còn không ngừng vuốt ve hoa huyệt, quần lót đã sớm ướt đẫm.
“A… A… Kinh Huy… Đừng chạm vào nơi đó… A…” “Đừng chạm vào nơi nào?” Nói xong Mạnh Kinh Huy dùng lực đè viên tiểu châu làm cho Hà Cửu Vi không khống chế được.
“Đừng chạm vào nơi này?
Ân?” “A… Ân… A không cần…” “Không muốn cái gì?
Tiểu huyệt của em cắn ngón tay anh, nó cũng không phải nói không cần.” Nói xong lại hung tợn hướng bên trong quấy phá.
Ngón tay thô ráp trong hoa huyệt moi móc, làm hoa vách tường ướt đẫm gắt gao dính trên ngón tay, dường như không muốn cho nó rời khỏi.
Mạnh