Anh cười, giọng mang chút trêu chọc: “Đã đồng ý lấy cháu tôi thì phải thực hiện nghĩa vụ của vợ.”
“Đi tắm đi.”
Thái Tuấn mở cúc áo sơ mi đầu tiên, giọng thờ ơ: “Rồi ra đây, thực hiện nghĩa vụ của người vợ.”
Không khí trong phòng lập tức lạnh như băng khi anh dứt lời.
Môi Thái Tuấn nhếch lên nụ cười lạnh lùng: “Nếu cô không muốn, sáng mai tôi sẽ để luật sư soạn sẵn giấy ly hôn, kiện theo pháp luật.”
Giọng anh nhẹ nhàng nhưng không thể từ chối.
“Cô không phải rất hiếu thảo sao?” Anh mỉa mai, “Hãy nghĩ đến món nợ gia đình cô, mẹ cô, ha, thời nay còn có chuyện bán thân cứu cha nữa cơ mà.”
Móng tay Trang Đài cắm sâu vào lòng bàn tay, suýt nữa làm rướm máu.
Cô biết, Thái Tuấn không đùa.
Cô còn tưởng tượng được, nếu bị đuổi khỏi gia đình Thái Tuấn, mẹ cô sẽ chịu áp lực lớn thế nào, tình cảnh gia đình Giang vốn đã đầy vết thương kia sẽ còn tồi tệ hơn.
Cô không có lựa chọn.
Cô chưa từng có lựa chọn.
Sau một hồi im lặng, Trang Đài cuối cùng cũng mấp máy môi, giọng nhẹ như lông hồng: “...Biết rồi.”
Thái Tuấn nheo mắt, dường như không ngờ cô lại nhanh chóng chịu thua như vậy.
Nhưng anh không quan tâm.
“Đi đi, tôi không thích đợi lâu.”
Trang Đài hít sâu, cố nén cơn run trong người, quay lưng bước vào phòng tắm.
Khi cửa đóng lại, nước mắt cô lặng lẽ rơi.
---
Con đường trưởng thành của Trang Đài luôn đầy thực tế và toan tính.
Cô không ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần cố gắng là sẽ có kết quả, cô hiểu rõ sự tàn nhẫn của thế giới này — có người sinh ra đã ngậm thìa vàng, còn có người phải nỗ lực hết mình mới có thể giành được chút không gian để thở.
Từ cấp hai, cô đã xin học bổng đủ các loại để giảm bớt gánh nặng cho gia đình; lên cấp ba, cô bắt đầu tìm hiểu đầu tư, kinh doanh nhỏ, thậm chí thử bán hàng online, miễn là có thể kiếm tiền, mang lại thu nhập, cô đều sẵn sàng học hỏi.
Dù bận rộn như vậy, thành tích học tập của cô chưa từng tụt lại, bởi cô biết chỉ khi điểm số đứng đầu mới có thể xin được nhiều hỗ trợ hơn, có cơ hội tốt hơn.
Mục tiêu của cô không chỉ là học mà là tìm một con đường ổn định nhất, một con đường giúp cô thoát khỏi khó khăn.
Vì thế, khi bạn bè cùng tuổi còn mơ hồ về tương lai, cô đã thực tế nghiên cứu triển vọng việc làm của các ngành học, xu hướng lương bổng, ngành nào phát triển, ngành nào kiếm tiền tốt.
Đại học, cô giành được học bổng lớn của khoa, đủ để tạm thời không phải lo lắng về tài chính, nhưng yêu cầu cũng rất nghiêm ngặt mỗi đầu kỳ cô phải nộp kế hoạch năm học chi tiết, và mỗi hai tháng báo cáo tiến độ để chứng minh cô đang tiến tới mục tiêu.
Điều đó không làm khó cô.
Bởi cô vốn là người một khi đã đặt ra mục tiêu thì sẽ kiên định thực hiện đến cùng.
Chính học bổng đó đã khiến Thái Thành chú ý.
Ban đầu, ông chỉ thấy cô gái này hiếm có, thông minh, tự giác, có ý chí, trái ngược hẳn với giới trẻ hiện nay, khiến ông muốn giúp đỡ.
Thái Thành vốn định sau khi cô tốt nghiệp sẽ đưa cô vào doanh nghiệp để đào tạo.