Thẩm Thành dắt tay cô bé vào phòng ngủ, đến phòng tắm, xả đầy nước vào bồn, sau đó đổ hết bánh gấu trong hộp xuống nước, nói với bé: "Ăn hết bánh trong đó, thì lần sau ba sẽ cho con tiếp tục làm thế với bạn bè."
Y Y nhìn mấy miếng bánh đang nổi trong nước, vốn chỉ đang rơm rớm nước mắt, bỗng oa oa khóc to.
Trước mặt con bé, Thẩm Thành vớt từng bánh lên rồi đưa cho bảo mẫu.
Y Y khóc nửa ngày, thấy Thẩm Thành không dỗ mình, nín dần, chỉ có bả vai với lồng ngực nhỏ hơi run.
Thẩm Thành thấy con bé đã tạm ngừng, lại ngồi xuống, lau nước mắt cho bé: "Con gái đừng khóc, nước mắt là thứ vô dụng nhất, nó sẽ chỉ khiến người khác thấy con dễ bắt nạt."
Y Y lau miệng nhỏ, nói: " Ba ba..con xin lỗi."
Thẩm Thành xoa xoa tóc con bé: "Con không phải xin lỗi ba, con nên xin lỗi mấy người bạn nhỏ của con, lần sau gặp mặt nhớ phải xin lỗi đấy."
Y Y nhỏ nhẹ đáp lại: "Vâng.."
Thẩm Thành giải quyết xong chuyện của Y Y, giao con bé cho bảo mẫu, sau đó nói với cô ta: "Chuyện như này, tôi không hi vọng sẽ xảy ra lần thứ hai."
Bảo mẫu xin lỗi: "Thật sự xin lỗi, đã gây phiền toái cho ngài rồi."
Thẩm Thành hơi gật đầu, không làm khó cô ta.
Sau khi Thẩm Thành rời đi, bảo mẫu nhẹ nhàng thở ra. Trên người cô ta có mùi đàn hương, lúc này tỏa ra, như là cười nhạo cô ta không biết lượng sức, châm chọc chút tiểu xảo dùng sai chỗ của cô ta.
Thẩn Thành thích dùng mùi đàn hương của hãng James Halley, nhưng không thích mùi này bị dùng trên người người khác.
Anh rời khỏi nhà, về văn phòng, tranh thủ hoàn thành nốt công việc buổi sáng trước giờ cơm trưa. Chỉ là bữa trưa này lâu hơn so bình thường.
Buổi chiều, Hàn Bạch Lộ mới biết chuyện của Y Y, gọi cho bảo mẫu chỉ trích một trận.
Sơ sót của bảo mẫu là thật, nên mặc dù có chút bài xích, cũng không lên tiếng bào chữa, chỉ lẳng lặng tiếp thu.
Hàn Bạch Lộ gọi tiếp cho Thẩm Thành, thái độ tốt hơn rất nhiều: "Y Y bị sặc nước."
Thẩm Thành nhàn nhạt trả lời: "Ừ."
Hàn Bạch Lộ nói: "Em sắp quay xong bộ phim này rồi, quay xong là em có thể ở cạnh con bé."
Thẩm Thành làm tiếp công việc: "Không cần vội, con bé với cô không thân thiết lắm, cô ở cùng con còn không bằng bảo mẫu."
Hàn Bạch Lộ không còn lời gì, chuẩn bị cúp máy.
Thẩm Thành lại đột nhiên mở miệng: "Lục Hạnh Xuyên và đám người họ Lương, họ Quách cùng hợp mưu thao túng cổ phiếu phi pháp, thu về hơn 8000 vạn, chứng giam sẽ bắt đầu chấp pháp, phối hợp cùng cảnh sát tra xét, sớm nhất tuần sau sẽ công bố mọi chuyện."
Hàn Bạch Lộ bỗng lạnh sống lưng, một lúc lâu không nói chuyện.
Thẩm Thành tiếp tục dùng giọng điệu thả lỏng như bình thường, nói tiếp: "Như cô biết, tôi có thể giải quyết những phiền toái này cho anh ta. Chỉ là không biết cô có đồng ý thừa nhận mối quan hệ với anh ta vào lúc này hay không."
Hàn Bạch Lộ không dám tắt điện thoại, cũng không lên dám tiếng, hô hấp ngừng lại.
Thẩm Thành không vội, chờ cô ta nói chuyện.
Lục Hạnh Xuyên là ông chủ công ty quản lý cũ của Hàn Bạch Lộ, hai người qua lại lúc cô ta mới là thực tập sinh, mặc dù sau đó Hàn Bạch Lộ do trời xui đất khiến mà gả cho Thẩm Thành, nhưng hai người cũng không cắt đứt liên lạc.