Thế mà Ôn Hỏa lại dành tình yêu nhiệt huyết cho học thuật, 24 tuổi mà chẳng có một anh người yêu nào.
Thu Minh Vận lau khô tóc, lấy lược từ tay Ôn Hỏa, chải tóc rồi hỏi: "Cậu biết Thẩm Thành không?"
Ôn Hỏa lấy điện thoại ra, mở app mua sắm: "Ừm."
Thu Minh Vận lại thấy câu hỏi của mình thừa quá: "Ôi, coi tớ kìa, ai mà không biết Thẩm Thành chứ?"
Ôn Hỏa gõ từ khóa vào khung tìm kiếm "giường đôi".
Thu Minh Vận buộc tóc sơ, kéo ghế ra, ngồi xuống, nói:
"Thầy ấy có buổi thính giảng ở kế tụi mình nè, cậu đi không?"
Thẩm Thành, trước đây là nghiên cứu viên tại Sở nghiên cứu năng lượng cao, Viện nghiên cứu Khoa học Trung Quốc, ba là viện sĩ của viện, mẹ là đạo diễn phim phóng sự, ông nội từng là Tham mưu trưởng Hạm đội hải quân Nam Hải thuộc quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc, bà nội khi đó là quân y.
Anh kết hôn từ vài năm trước, vợ là một diễn viên tuyến ba. Năm thứ hai kết hôn, họ có một con gái, lượt tìm kiếm tăng vọt.
Sau khi kết hôn, anh rời khỏi sở năng lượng cao, thành lập một văn phòng quản lý quyền sở hữu trí tuệ, làm đại lý độc quyền. Do có mối quan hệ và địa vị xã hội của ba, anh thành công rất thuận lợi, mới ngoài ba mươi nhưng trên đầu cũng gắn đầy danh hiệu.
Tất nhiên, điều khiến mọi người bàn tán say sưa là vì ngoại hình tuấn lãng cùng địa vị xã hội của anh. Ngoài ra còn về tình yêu thủy chung với người vợ diễn viên xinh đẹp kia.
Thẩm Thành là người low key, ngoài hôn lễ long trọng bùng nổ trên mạng vài năm trước, ngày thường dường như không thấy tên của anh. Nhưng trong mắt người qua đường, anh lại là một nhân vật ít tai tiếng, không thể khinh thường. Suy cho cùng, vì lý lịch quá mức hoàn hảo, cho nên dù là một sự kiện không có tính chuyên môn, chỉ hợp tác mở thính giảng với Đại học Bắc Kinh ở gần đó thì vẫn chiếm được sự quan tâm rộng rãi, hầu hết là từ các nữ sinh.
Thu Minh Vận thấy Ôn Hỏa không chú ý, cướp lấy điện thoại của cô:
"Là thầy Thẩm đó! Hỏa Hỏa! Cậu không định đi sao?"
Ôn Hỏa không tranh vé nổi đâu, khi các cô biết tin thì chắc canh là hết sạch vé rồi: "Cậu có cách để đến đó à?"
Thu Minh Vận không có, nhưng cô cảm thấy Ôn Hỏa có thể có được vé:
"Thầy Thẩm cũng ở đại viện quân đội, tính ra là hàng xóm của cậu phải không?"
Ôn Hỏa giải thích cho cô ấy:
"Anh ấy ở hải quân, mình ở phía không quân. Thêm nữa, muốn nói tới quan hệ, thì thế hệ cha mình may ra có liên quan một chút, còn tầm tuổi mình thì chẳng có chút liên quan nào."
Thu Minh Vận nghe không hiểu, nhưng cô ấy biết là không thể ép Ôn Hỏa, trả điện lại điện thoại:
"Được rồi."
Ôn Hỏa nhận lại di động, tiếp tục xem giường đôi làm từ gỗ đặc. Loại 2x2m8 đã khoảng hai ngàn tệ, Ôn Tân Nguyên không có nổi hai ngàn đó sao? Tất nhiên không phải, ông ấy chính là bóc lột Ôn Hỏa thành quen mà.
Thu Minh Vận than ngắn thở dài: "Tớ thực sự muốn dự buổi tọa đàm của thầy Thẩm. Bực ghê."
Ôn Hỏa chốt mua chiếc giường kia, chờ phản hồi của người bán nữa là xong.
Thu Minh Vận thấy cô không nghiêm túc nói chuyện, liếc nhìn màn hình của cô: "Cậu coi gì mà nghiêm túc vậy?"
"Mua giường ngủ."
"Giường nhà cậu hỏng rồi à?"
"Ừ."