Hạ Úc Huân kêu thảm thiết một tiếng, sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai vọt vào toilet đánh răng, rửa mặt.
Hai phút sau, cô vẫn như vậy lao tới, “Học trưởng, quần áo của tôi đâu?”
Âu Minh Hiên nhàn nhã ngồi trên sô pha, tùy ý cô cúi người nắm cổ áo mình, không nhanh không chậm nói: “Cô định sẽ mặc bộ vải đỏ tối hôm qua kia sao?”
Hạ Úc Huân hai mắt trắng dã, nói: “Tôi chết chắc rồi……”
Tưởng tượng đến đôi mắt sắc bén lạnh băng đầy khinh bỉ vạn phần phức tạp của Lãng Tư Thần kia, Hạ Úc Huân đã muốn trực tiếp chui vào trong bụng mẹ.
Hạ Úc Huân cô không sợ trời không sợ đất, nhưng chỉ một ánh mắt của Lãnh Tư Thần là có thể khiến cô sợ tới mức toàn thân run lên.
Ai, hỏi thế gian, tình ái là chi, bất quá vỏ quýt dày có móng tay nhọn……
Nhổ cỏ cho anh ăn
Lúc này, tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, Hạ Úc Huân giật mình, dù sao ở nơi như thế này việc chạm mặt người khác mà nói thật sự đủ phiền toái.
Âu Minh Hiên trấn định thản nhiên đi qua mở cửa, tiếp nhận đồ vật trong tay phục vụ, sau đó đi đến.
“Quần áo ——” Hạ Úc Huân vừa thấy trong tay Âu Minh Hiên có trang phục vận động cho nữ, lập tức phi như bay qua.
Đai lưng áo ngủ cởi ra được một nửa, xụi lơ nhớ tới trong phòng còn có người, vì thế dừng lại động tác.
Âu Minh Hiên dù bận vẫn ung dung chống cằm nhìn cô, nói: “Sao không tiếp tục?”
Hạ Úc Huân nghẹn đỏ mặt, nói: “Học trưởng, anh làm người tốt thì làm đến cùng được không? Kiếp sau làm trâu làm ngựa, tôi nhất định……”
“Được rồi, nhìn bộ dáng đáng thương tội nghiệp của cô kìa!” Âu Minh Hiên khó có được phối hợp mà xoay người lại.
Hạ Úc Huân trong lòng đem câu nói kia bổ sung hoàn chỉnh: Học trưởng, kiếp sau làm trâu làm ngựa, tôi nhất định nhổ cỏ cho anh ăn!
-
Thời điểm Hạ Úc Huân chạy như điên đến công ty cũng đã đến muộn ba giờ.
Hôm nay bầu không khí ở công ty tựa hồ có chút không thích hợp, tất cả mọi người đều vẻ mặt dáng vẻ khẩn trương như sắp lâm đại địch.
Cô ở thật xa liền nghe được trong văn phòng tổng giám đốc cuối hành lang truyền đến một trận tiếng bể vỡ, sau đó mắt thấy tổng giám bộ phận thị trường ngày thường khí phách hăng hái nay mặt xám mày tro mà đi ra, lúc ra chân có chút mềm nhũn.
“Tiểu Hạ! Tiểu Hạ cô đã tới! Mau tới đây!” Trợ lý Annie kích động mà hạ giọng kêu cô.
Hạ Úc Huân vội đi qua tìm hiểu tình huống, “Annie, xảy ra chuyện gì? Vương tổng anh ấy……”
Annie liếc mắt trừng cô một cái, nói: “Cô còn có tâm tư quan tâm sống chết của người khác! Bản thân khó giữ được cái mạng nhỏ này!”