⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể nào? Thật sự phải ở trước mặt mọi người cùng Lãnh Tư Triệt hôn môi?
Vậy có phải hay không quá khoa trương?
Bất quá, nếu cô cự tuyệt có thể quá mất hứng hay không?
Hạ Úc Huân theo bản năng ngoảnh về hướng Lãnh Tư Thần với ánh mắt xin giúp đỡ, chỉ là, Bạch Thiên Ngưng ở bên cạnh anh, anh sao có thể có tâm tư chú ý tới chính mình……
Hàn Khải Vũ nhìn Hạ Úc Huân có chút do dự, e sợ thiên hạ không loạn nói: “Tiểu Huân Huân, cô hẳn không phải không thể chứ?”
Hạ Úc Huân tức khắc sắc mặt cứng đờ, nói: “Nói bậy, ai nói tôi không thể!”
Lời này lại gợi lên hồi ức bi thương của cô buổi sáng!
Dù sao Lãnh Tư Thần đã cho rằng chính mình thân kinh bách chiến, nếu cô biểu hiện kỳ quặc, làm không tốt lại bị anh khinh bỉ!
Dù sao đã bị hiểu lầm, không chứng thực chẳng phải là quá thiệt thòi rồi!
Dù sao cô hôn hay không hôn anh cũng không sao cả!
Hôn!
Hôn thì hôn!
Nhìn vẻ mặt khổ sở của cô gái, đôi mắt Lãnh Tư Triệt hiện lên một tia chua xót, cầm lấy ly rượu trên bàn, mở miệng nói, “Khải Vũ, tôi phạt rượu ba ly!”
Lãnh Tư Triệt vừa dứt lời, Hạ Úc Huân đột nhiên xoay người, giữ tay anh lại, nói: “Nếu chơi, thì phải chơi đến cùng, sao lại có thể không tuân thủ quy tắc trò chơi. Huống hồ, A Triệt, tôi nhớ rõ anh không thể uống rượu.”
Hàn Khải Vũ vừa nghe lời này, dồn sức vỗ đùi một cái, nói: “Tiểu Huân Huân, tôi chính là thích cá tính thoải mái này của cô!”
Anh ghét nhất chính là loạn phụ nữ ngượng ngùng xoắn xít, tính cách Hạ Úc Huân này thật là hợp khẩu vị của anh
Sói đuôi dài
“Nhưng, Tiểu Huân……” Lãnh Tư Triệt ảm đạm mà quay mặt đi.
Cô thích anh mình như vậy, để cô ở trước mặt anh cùng mình làm chuyện này, không khỏi quá tàn nhẫn.
Hạ Úc Huân đột nhiên xì một tiếng bật cười, nói: “A Triệt, anh có thể hay không đừng có cái dáng vẻ điềm đạm đáng yêu như vậy, làm tôi nhịn không được muốn bắt nạt anh a!”
Lãnh Tư Triệt vẻ mặt sửng sốt, ngay sau đó thẹn quá hóa giận liếc mắt nhìn Hạ Úc Huân một cái.
Nha đầu này, còn có tâm tình nói đùa!
“Ngoan! Đừng sợ nha! Một lát sẽ tốt!” Hạ Úc Huân nói, nhẹ nhàng tháo mắt kính ra……
Một khắc kia, Bạch Thiên Ngưng đột nhiên cảm nhận được một loại cảm giác nguy hiểm mơ hồ, khuôn mặt nhỏ xinh đáng yêu thanh thuần cũng không phải không hề có sức cạnh tranh.
Bất quá, rốt cuộc vẫn chỉ là một cô gái không rành thế sự mà thôi, ngay cả ăn diện cho bản thân còn chưa xong, đừng nói muốn cùng cô cướp đoạt đàn ông.
Trong mắt mỗi người mỗi tâm tư khác nhau, Hạ Úc Huân chậm rãi ghé sát vào……
Mà Lãnh Tư Triệt đã hoàn toàn cứng người rồi……
Hạ Úc Huân quả thực muốn bật cười, Lãnh Tư Triệt cũng quá ngây thơ đi! Làm cho cô giống như sói xám ăn thịt tiểu bạch thỏ vậy!
Lại nói tiếp, kỳ thật Hạ Úc Huân cô ngoại trừ ở trước mặt Lãnh Tư Thần bị ép đến chết, đi ra ngoài lại là một con sói đuôi dài kiêu ngạo.
Vừa ghé sát vào như chuồn chuồn lướt nước, trong lòng Lãnh Tư Triệt đã sóng gió động trời……
Đại khái bởi vì Lãnh Tư Triệt phản ứng quá lớn, lưu manh như Hạ Úc Huân cũng nhịn không được có chút đỏ mặt.
“Này này này, thời gian quá ngắn đi! Tôi cũng chưa thấy rõ! Chưa nhìn rõ a!” Hàn Khải Vũ bất mãn mà ồn ào nói.
“Anh lại không quy định thời gian a!” Hạ Úc Huân bĩu môi, dùng rượu uống che dấu vẻ xấu hổ.
“Ai, sai lầm sai lầm! Tôi hẳn là nên quy định ba phút! A Triệt tôi thực xin lỗi cậu a! A đau ——”
Hàn Khải Vũ vừa ồn ào đột nhiên hạ giọng kêu thảm thiết một tiếng, trợn mắt nhìn Murphy bên cạnh, la lên: “Đau đau đau đau đau —— cô cô gái ác độc này! Làm gì mà véo tôi! Ối —— đau chết mất!”
“Hừ!” Murphy hừ lạnh một tiếng.
Hàn Khải Vũ vừa ai oán xoa cánh tay mình bị véo tím ngắt, vừa cười hì hì dùng khuỷu tay thọc thọc cánh tay Lãnh Tư Triệt, đi tới gần, hỏi: “Này, Triệt, cảm giác thế nào?”
“Khải Vũ, đừng náo loạn!” Lãnh Tư Triệt sắc mặt ửng đỏ.
“Triệt, tôi vì thành toàn cho cậu mà suýt nguy hiểm tính mạng, cậu nhìn xem cánh tay tôi này!” Hàn Khải Vũ nói xong liền đến gần Lãnh Tư Triệt, khoa trương mà đem cổ tay áo xắn lên cho anh xem.
“A —— Tư Thần!”
Bạch Thiên Ngưng một tiếng thét chói tai hấp dẫn lực chú ý của mọi người.
Chỉ thấy ly rượu trong tay Lãnh Tư Thần bị bóp nát, mãnh vỡ thủy tinh tất cả đều đâm vào trong lòng bàn tay, nhìn thấy ghê người.
“Tổng giám đốc……” Hạ Úc Huân cũng bị dọa sợ.
Lãnh Tư Thần nhíu mày lại, nói: “Mọi người tiếp tục, tôi đi xử lí một chút.”
⬅ Trước Tiếp ➡