⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Phi Ly vẫn duy trì tư thế nhìn về phía hướng Hạ Úc Huân rời đi, ánh mắt dại ra nói, “Cô không nhìn lầm, tôi cũng thấy được……”
-
Chịu không nổi!
Lãnh Tư Thần chỗ nào là trúc mã của cô, người kia thực chính là một tòa Everest! Cô trèo hai mươi năm cũng đến không được đỉnh núi, mỗi lần còn bị đông lạnh chết khiếp……
Hạ Úc Huân vùi đầu chạy như điên, kết quả không nhìn đường, lập tức đụng vào một người, chạy rất nhanh làm hai người đồng thời ngã lăn trên mặt đất.
Mà cô chật vật cả người ngã đè lên người người kia.
Dưới thân truyền đến một trận tiếng đàn ông rên rỉ, Hạ Úc Huân lập tức bò dậy, không ngừng xin lỗi: “Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Thật sự xin lỗi……”
“Ách, có thể giúp tôi tìm mắt kính không? Tôi nhìn không thấy……” Người đàn ông vừa sờ soạng, vừa thỉnh cầu nói.
“A! Vâng!” Hạ Úc Huân nhanh chóng tìm được cặp kính gọng vàng cách người đàn ông đnag sợ soạng không xa đưa cho anh. Mắt kính của cô cũng rơi vỡ, bất quá vẫn tốt vì là kính thường, không đeo cũng không ảnh hưởng tới thị lực.
“Cám ơn!” Người đàn ông đeo kính lên, phát hiện trước mặt là cô gái khóc đến mức tứ phân ngũ liệt, mắt kính vừa rồi rơi ra có vết rạn.
“Thật là xin lỗi, mắt kính của anh bị tôi đâm hỏng rồi! Có thể để lại cách thức liên lạc của anh không? Tôi nhất định sẽ đền cho anh!”
Xong rồi, vừa rồi nhìn thấy nhãn hiệu trên mắt kính là hàng hiệu, ít nhất phải tốn một tháng tiền lương của cô.
“Không quan hệ, chỉ là một cái mắt kính mà thôi. Cô đừng khóc, thật sự không quan hệ!” Thanh âm của người đàn ông vô cùng ôn nhu, cả người khiến cho người ta cảm giác thoải mái như tắm mình trong gió xuân.
Thanh âm ấm áp như vậy ngược lại khơi dậy sự ủy khuất vốn có của Hạ Úc Huân, cô ngồi xổm người liền lên tiếng khóc lớn lên.
Người đàn ông vẻ mặt không từ bỏ nhìn cô, nói: “Thật sự không có quan hệ! Không cần cô đền!”
Hạ Úc Huân liều mạng lắc đầu, nói: “Không phải! Không phải vì anh! Tôi chỉ là rất muốn khóc……”
Người đàn ông cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó thân sĩ mỉm cười nói: “Nếu thật sự rất muốn khóc, bả vai tôi có thể tạm thời cho cô mượn.”
Hạ Úc Huân kinh ngạc mà ngẩng đầu, nhìn về phía người đàn ông tình cờ gặp được này.
Anh với khuôn mặt tuấn dật, tươi cười ôn hòa, tóc hơi ngả màu sợi đay, sau giờ ngọ ánh mặt trời từ hành lang bên kia chiếu lại đây, dừng ở trên người anh, thần thánh mà thuần tịnh.
Thật giống như hoàng tử trong thế giới cổ tích.
Vì cái gì cảm thấy khuôn mặt anh dường như đã gặp ở đâu đó rồi? Đặc biệt là màu tóc quen thuộc này!
Hạ Úc Huân có chút quẫn bách ngừng nức nở, cười khổ nói:“Thật là mất mặt…… Cám ơn anh, tôi đã không có việc gì!”
“Hiện tại khá hơn chút nào không?”
Hạ Úc Huân gật gật đầu, đáp:“Anh muốn đi đâu, đôi mắt anh không tiện, tôi đưa anh đi!”
“Không cần, quẹo một cái là đến rồi!” Người đàn ông cười nói.
“Vậy anh đưa cách liên lạc với anh cho tôi đi! Mắt kính tôi nhất định sẽ đền cho anh!”
Người đàn ông nghĩ nghĩ, thấy thái độ kiên quyết của anh, liền đem danh thiếp đưa cho cô.
Hạ Úc Huân nhận lấy danh thiếp.
Phó tổng Lãnh thị, Lãnh Tư Triệt……
Cô không thể tưởng tượng nổi nhìn hướng người đàn ông rời đi.
Anh thế nhưng là em trai Lãnh Tư Thần đưa đi Mỹ trị liệu, trước đó không lâu mới vừa học xong quay về, Lãnh Tư Triệt?
Nhớ rõ chính mình khi còn nhỏ nghịch ngợm, còn nện vỡ đầu anh……
     
Đủ máu sống lại
Hạ Úc Huân sau khi rời khỏi công ty chuyện thứ nhất chính là mua cho bản thân một chiếc kính đen khoa trương không thua gì chiếc kính cũ, sau đó dưới ánh mắt khó hiểu quá dị của cô bán hàng hài lòng đeo vào.
Cô chính là một quả kính đen cố chấp……
Đến nỗi nguyên nhân cô si mê kính đen như vậy, e là chỉ có chính cô biết.
Sau khi đến cửa hàng mắt kính, cô mới hậu tri hậu giác phát hiện chính mình không biết số độ mắt của Lãnh Tư Triệt, gọi di động cho anh cũng không ai nghe, vì thế chuyện mua mắt kính đền cho anh đành phải tạm thời từ bỏ.
Buổi chiều, ngoài dự liệu của mọi người chính là, Hạ Úc Huân vẫn lui tới đi làm như ngày tháng, còn với dáng vẻ chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.
⬅ Trước Tiếp ➡