Chương 11
chén đũa, phát ra tiếng động lớn, nhìn về phía Cố Thanh Nhan.
"Chuyện này.." Cố Thanh Nhan cũng không thèm nhìn anh, cúi đầu nói "Hình như không muốn ăn lắm." Một lát sau, dường như Cố Thanh Nhan nghĩ đến chuyện gì đó, mở miệng hỏi Thẩm Sơ Bạch "Thẩm Sơ Bạch, có phải trong phòng này không có ai biết quan hệ của chúng ta đúng không?" Động tác của Thẩm Sơ Bạch hơi dừng lại, vẻ mặt không có gì khác thường, nói "Có chuyện gì à, sao lại hỏi như thế?" Cố Thanh Nhan dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng, nói "Haiz, bọn họ cứ mở miệng ra là Cố tiểu thư, có phải không biết chuyện chúng ta sắp kết hôn hay không?" Câu này khiến cho Thẩm Sơ Bạch nắm chặt tay, tâm trạng hoàn toàn bị phá hỏng, đè nén lửa giận, nói "Ai muốn cùng em kết hôn?" Cố Thanh Nhan lập tức ngồi thẳng, một đôi mắt to có thần chớp chớp nhìn về phía Thẩm Sơ Bạch, chớp rồi lại chớp, cô vốn dĩ cho rằng, Thẩm Sơ Bạch cho cô ở lại chính là đã đồng ý với yêu cầu của cô, không nghĩ tới anh vậy mà không chịu đáp ứng.
"Hừ, được rồi, đợi một lát nữa em sẽ ra ngoài một chuyến, lấy thứ khiến anh không thể không đồng ý, sau đó.." "Tùy em." Thẩm Sơ Bạch đứng lên, quay đầu rời đi.
Vì sao chỉ cần cô nhắc đến chuyện kết hôn, mặt anh liền biến sắc?
Cố Thanh Nhan trở về căn nhà thuê cũ một chuyến, giải quyết chuyện cho thuê phòng ốc, thu dọn một số đồ vật còn dư lại, xác nhận mọi việc ổn thỏa, sau cẩn thận kiểm tra một chút đồ vật cô kẹp ở trong sách, phát hiện nó vẫn còn ở phía dưới liền nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Đây chính thứ khiến cô phải cầu xin chủ nhà hiện tại vài ngày, đối phương mới chịu du di, để cho cô đến vứt đi một số vật dụng không cần thiết ở trong ngăn kéo.
Sau khi Cố Thanh Nhan rời đi, liền quẹo qua siêu thị mua một cuộn băng dính loại nhỏ, sau đó mới trở về nhà Thẩm Sơ Bạch.
Cô ngồi trước bàn nghiêm túc mày mò khá lâu, mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, cô mới dừng lại việc trên tay, cầm lấy di động bắt máy.
"Aló nghe giọng nói quen thuộc truyền đến từ đầu kia điện thoại, đột nhiên trong lòng Cố Thanh Nhan trầm xuống.
"Ba." "Ba đã kiểm tra một chút về tình trạng tài chính của công ty, thời gian có thể chống đỡ không nhiều lắm, Kỷ tiên sinh nói ông ta sẽ dựa theo trình tự hợp đồng để làm, nhưng nếu con.." "Ba, không phải con đã nói với ba rồi sao, bây giờ con đang rất cố gắng, ba phải tin tưởng con, đành để ba phải uất ức cố gắng chống đỡ thêm một chút." "Haiz, tình huống bên này không phải là quá lạc quan, nếu kế hoạch của con thật sự không được, con vẫn nên trở về đi." Giọng nói của ba trong điện thoại dường như đã trở nên già hơn rất nhiều, khiến cho lòng Cố Thanh Nhan cũng trở nên chua xót.
Cố Thanh Nhan đồng ý một tiếng, thất thần cúp điện thoại, nhìn về phía tờ giấy nằm trên mặt bàn.
Thẩm Sơ Bạch trở về vào buổi tối, Cố Thanh Nhan trước sau bám theo anh nịnh nọt một cách khác thường, anh vào thư phòng cô cũng nhắm mắt theo vào.
"Cái đó..
đến chừng nào thì anh rảnh?" Giọng điệu của Cố Thanh Nhan cực kỳ cẩn thận, dù sao cô vẫn còn nhớ rõ gương mặt thối của Thẩm Sơ Bạch lúc sáng.
"Đến hôm ăn Tết." Cố Thanh Nhan bị nghẹn đến mức tức khắc không còn