Tiếp ➡

Chương 1 Chiếc đèn đầu giường hắt ra từng tia sáng mờ nhạt, dưới ánh đèn mơ hồ ám muội, Cố Thanh Nhan đã dính chút rượu không thấy rõ khuôn mặt Thẩm Sơ Bạch, vì vậy lá gan của cô cũng lớn hơn nhiềụ Một bàn tay của Cố Thanh Nhan đã bắt đầu làm loạn, đầu ngón tay cô chạy từ phần cổ thẳng tắp trơn nhẵn của Thẩm Sơ Bạch đến khuôn ngực gợi cảm được lớp áo bên ngoài bao phủ, như có như không mà nhẹ nhàng đụng chạm.
Sau đó, một bàn tay khác của cô lại cởi quần áo của anh, một hai phải nhìn xem cái tên bình thường thích giả bộ nghiêm túc này sau khi bị lột sạch thì sẽ có vẻ mặt như thế nào.
Cố Thanh Nhan đang suy nghĩ bước tiếp theo nên làm thế nào đã bị đối phương vẫn luôn trầm mặc nãy giờ bắt được bàn tay đang cố cởi áo của cô.
Vì thế cô lễ phép dừng động tác lại, lẳng lặng chờ đối phương mở miệng.
"Em xác định muốn làm như vậy sao?" Thẩm Sơ Bạch vốn có giọng nói từ tính 0 dễ nghe, nay lại bị đè xuống thấp, Cố Thanh Nhan nghe thấy bỗng nhiên có chút cảm giác choáng váng.
0 Giọng nói từ tính là kiểu giọng nói khàn khàn, trầm thấp của người đàn ông nhưng dễ nghe.
Có thể tượng tượng giống giọng của mấy vị tổng tài trên tiktok đó mọi người.
Cô gật đầu, trả lời "Đương nhiên." Cô không thể lựa chọn, không phải sao.
Thẩm Sơ Bạch 'ừ' một tiếng trầm thấp, duỗi tay ôm lấy vòng eo của cô, kéo lên trên người mình, trong nháy mắt khoảng cách của hai người được kéo gần, còn có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.
Cố Thanh Nhan vừa nãy còn buông lời thề son sắt bỗng lại thấy lúng túng, bởi vì cô cảm giác được vật nằm giữa hai chân Thẩm Sơ Bạch tựa như cây gậy nóng rực đang thẳng tắp chĩa vào trên bụng nhỏ của cô.
Ánh mắt của cô né tránh theo bản năng, bờ môi mấp máy như muốn nói gì đó, sau đó lại đột nhiên không kịp phòng ngừa bị Thẩm Sơ Bạch dán môi lên hôn.
Thẩm Sơ Bạch tựa như mãnh thú ngủ đông đã lâu trong bóng đêm, thông thạo, chuẩn xác nhanh chóng hạ gục con mồi của anh.
Nụ hôn của anh rất kịch liệt, từng đợt công kích môi cô cứ thay nhau mà tới, Cố Thanh Nhan thậm chí còn chưa kịp phản ứng từ lúc nào mà đối phương đã cuốn lấy đầu lưỡi của cô đã không kiềm chế được mà bắt đầu thở dốc, hỗn loạn.
"Thanh Nhan, trên đời này không có thuốc hối hận." Giọng nói của Thẩm Sơ Bạch lăn tăn gợn sóng, bám vào bên tai cô, làm cho đầu tim cô cũng run rẩy theo.
Thẩm Sơ Bạch nắm giữ quyền chủ động, dường như rất có kiên nhẫn, lúc này anh không chút hoang mang áp đảo Cố Thanh Nhan ở trên giường, sau đó tham lam hít vào mùi hương trên cơ thể cô, rồi bắt đầu mút hôn cái cổ trắng nõn tinh tế, đôi tay với khớp xương rõ ràng trườn vào trong áo cô, đầu ngón tay lạnh lẽo khiến cô bất ngờ bật ra tiếng, có lẽ là vì bị anh hôn đến thần hồn điên đảo, âm thanh kia cực kỳ giống với tiếng thở gấp mềm mại vì dục cầu bất mãn 1 .
1 dục cầu bất mãn nhu cầu tình dục không được thỏa mãn, chưa hài lòng Thẩm Sơ Bạch cong môi, cười khẽ.
"Gấp như vậy sao bé cưng của anh?" Thẩm Sơ Bạch nhẹ nhàng hà hơi ở cần cổ cô, Cố Thanh Nhan cảm thấy ngứa đến mức da đầu tê dại.
"Nhịn một chút, trước hết để anh


Tiếp ➡