Chương 20
ngay tại chỗ.
Cô đâu phải tiểu ni cô, cô chỉ là, từ lâu đã thấy qua cái tốt nhất rồi.
Bởi vậy những năm nay khi nhìn thấy người khác, luôn cảm thấy ít nhiều có chút thua kém.
Buổi chiều, Ôn Thính Vãn đứng trước gương lớn trong phòng tập múa luyện tập hai tiếng đồng hồ, uốn dẻo cơ thể thành đủ loại đường cong mềm mại.
Mạnh Kính Thâm gọi điện đến, hỏi cô đang ở đâụ Ôn Thính Vãn nghe thấy giọng nói trầm thấp ở đầu dây bên kia, trái tim cô bỗng nhiên lỡ nhịp vài tiếng.
"Cháu đang ở phòng tập múa." Mạnh Kính Thâm cười "Năm nay cháu sẽ tham gia đêm hội của trường sao?" Cô khẽ ừ một tiếng, đột nhiên có chút căng thẳng "Chú, đến lúc đó, chú sẽ đến xem chứ?" "Cháu nhảy múa lần nào mà chú chưa từng đến dự?" Phải rồi.
Từ lần đầu tiên cô bước lên sân khấu năm bảy tuổi, cho đến năm mười tám tuổi, hàng trăm buổi biểu diễn lớn nhỏ, Mạnh Kính Thâm chưa từng vắng mặt.
Mỗi lần, dù có bất kỳ việc gì, Mạnh Kính Thâm cũng sẽ đội sao đội trăng chạy đến dưới sân khấu, sau khi xem xong buổi biểu diễn, anh sẽ khen cô là tiểu Vãn nhảy đẹp nhất thiên hạ.
Cô được sự ấm áp như vậy bao bọc hơn mười năm, giờ đây muốn rút chân ra, nói dễ hơn làm sao?
Mạnh Kính Thâm lại nói "Chú đang ở gần trường cháu, ra ngoài ăn cơm đi." Ôn Thính Vãn lập tức cầm lấy áo khoác ngoài, phóng như bay ra khỏi phòng tập múa.
Một chiếc Hồng Kỳ L9 dừng ở cổng trường.
Ôn Thính Vãn chạy mấy bước nhỏ, thở hổn hển kéo tay nắm cửa ghế phụ.
Ai ngờ, bên trong đã có người.
Người phụ nữ đó nở nụ cười rạng rỡ "Hello, tiểu Vãn, em đến rồi." Toàn thân Ôn Thính Vãn, máu huyết lập tức đông cứng lại.
"Sao lại chạy gấp gáp thế?" Mạnh Kính Thâm nghe thấy tiếng thở dốc của cô “Đâu phải không đợi cháụ" Máu trong người Ôn Thính Vãn lại bắt đầu lưu thông trở lại, chỉ là không chảy đến tứ chi bách hải, lòng bàn tay cô lạnh buốt.
Lâm Dĩ Đường nói giọng điệu nũng nịu "Hai chú cháu thật là thú vị, chú cháu sợ em đói bụng, lái xe một mạch rất nhanh.
Còn em thì lại sợ chú ấy đợi lâu, chạy nhanh như gió, ha, thật ăn ý làm sao " Ôn Thính Vãn khẽ cười nhạt một tiếng.
Lâm Dĩ Đường tiếp lời cảm thán "Hai người các em, tình cảm thật tốt quá " Mạnh Kính Thâm liếc cô ta một cái "Chẳng lẽ tôi đối với cô không đủ tốt sao?" Ôn Thính Vãn im lặng siết chặt lòng bàn tay, chui vào hàng ghế saụ Nhà hàng Mạnh Kính Thâm chọn là một tiệm ẩm thực Pháp cao cấp, theo chế độ hội viên.
Anh là khách hàng VIP, vừa vào đã được nhân viên mời đến phòng riêng tốt nhất cả nhà hàng.
Mạnh Kính Thâm theo thói quen đưa thực đơn cho Ôn Thính Vãn, nhưng giữa chừng lại bị Lâm Dĩ Đường chặn lại.
"Em thích món ốc Pháp của nhà hàng này nhất Kính Thâm, sao anh lại biết rõ khẩu vị của em đến vậy?" Cô ta vẻ mặt đầy bất ngờ nói.
"Nếu thích thì em ăn nhiều một chút." Mạnh Kính Thâm lại đưa một thực đơn khác cho Ôn Thính Vãn.
"Tiểu Vãn, cháu cũng xem đi.
Chú thấy cháu gần đây hình như gầy đi, có phải ở trường bận quá không?
Trông sắc mặt không được tốt lắm." Ôn Thính Vãn gần đây quả thật rất bận, lên lớp, làm thí nghiệm, tập múa, một ngày trôi qua, thời gian thực sự thuộc về bản thân cũng chẳng còn bao nhiêụ Cộng thêm trong lòng có chuyện, cả người càng thêm gầy gò.
Cô