⬅ Trước Tiếp ➡

những món quà kiểu này nữa.
Hiện giờ cô chỉ muốn yêu đương đàng hoàng.
Đương nhiên đối tượng không phải hắn.
Hắn muốn ép cô chủ động liên hệ với hắn, vậy cô chủ động liên hệ hắn là được.
Điện thoại vang lên ba hồi thì được bắt máy.
“Bích Hà?” Giọng nói bên kia ngậm cười.
“Lâm Trí Viễn, những thứ hoa cỏ túi xách này có phải là anh tặng không?” Bích Hà nghiến răng nghiến lợi.
“Hoa gì?” Bên kia hỏi.
Bích Hà hơi nghẹn lời, chẳng lẽ không phải hắn tặng?
“Hoa hồng… chắc là tôi tặng.” Hắn rất thẳng thắn thừa nhận.
Vốn dĩ định tức giận, lại bị hắn loanh quanh đến chẳng còn cách nào khác.
Bích Hà nhẫn nhịn, lại hỏi “Túi kia thì sao?” “Em nói túi nào?
Tôi mua cho em mấy cái, chắc là mấy ngày nay sẽ tới.” Giọng nói bên kia rất dịu dàng.
“Lâm Trí Viễn.” Bích Hà đột nhiên cảm thấy rất bất lực, giọng nói cô mỏi mệt “Chúng ta đã chia tay mười năm rồi, bây giờ anh lại chạy về quấy rầy tôi, rốt cuộc anh muốn làm gì?” Bên kia còn chưa kịp nói gì, Bích Hà đã nói tiếp “Anh hãy buông tha cho tôi đi.
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi đã sống yên ổn, anh lại quay về làm gì?” “Bích Hà…” Giọng nói bên kia của Lâm Trí Viễn rất trầm “Trước kia là tôi có lỗi với em.” “Anh không hề có lỗi với tôi.” Bích Hà cố gắng bình tĩnh “Chuyện trước kia coi như xong rồi, anh cũng không cần gửi đồ cho tôi nữa, có đưa tôi cũng không cần…” “Bích Hà.” Lâm Trí Viễn ngắt lời cô, giọng nói rất dịu dàng “Chúng ta làm hòa được không?
Lần này tôi thật sự không đi nữa.
Tôi cam đoan đi đâu cũng mang em theo.” Bích Hà nghẹn lại.
Sau đó nước mắt cô chảy xuống, cô nghẹn ngào nói “Lâm Trí Viễn, bây giờ thật sự đã quá muộn rồi.” Bích Hà cúp điện thoại, đi vào toilet nhìn khuôn mặt mình giàn giụa nước mắt.
Cô muốn bảo mình đừng rơi lệ nữa, thế nhưng nước mắt lại không kìm được lăn xuống.
Cô nhớ lại sự sợ hãi và hoảng hốt sau khi lên đại học chờ mãi không thấy hắn, rồi nghĩ tới sự tuyệt vọng khi nhận ra hắn đã vứt bỏ mình.
Cô đã từng tưởng tượng nếu có một ngày hắn cầu xin cô quay lại, cô phải mắng hắn, trả thù hắn ra sao.
Về sau sau nữa, cô hiểu rằng hắn sẽ không bao giờ trở về.
Vào lúc cô đã dự định phải bước về phía trước, vậy mà hắn lại thật sự xuất hiện, nói với cô hắn trở về rồi.
Đã quá muộn rồi Lâm Trí Viễn.
Cô lau sạch nước mắt mình.
Tình yêu của cô đã hao mòn hết trong sự chờ đợi dài đằng đẵng.
Những bó hoa hồng hàng ngày của cô giáo Lương chất đầy văn phòng trường học.
Vừa vào cửa cảm giác như bước vào một vườn hoa hồng.
Bây giờ cả trường đều biết lần đầu tiên cô giáo Lương Bích Hà dạy Ngữ văn lớp 3 có một người theo đuổi điên cuồng… hơn nữa còn rất giàu có.
Dù gì mỗi ngày một bó hoa cũng phải hơn mấy trăm, còn tặng liên tục hơn mười ngày.
Nhưng cô giáo Lương không hề bị lay động.
Vào cuối tuần, Trần Tử Khiêm tới đón cô đến nhà anh ta.
Quê cha mẹ anh ta đều ở một huyện dưới, bản thân anh ta thì mua một căn hộ một người ở gồm ba phòng ngủ, một phòng khách trong thành phố.
Bích Hà đang thăm quan căn phòng, anh ta hỏi cô có thích không.
Cô đỏ mặt.
Buổi trưa, quả nhiên anh ta tự mình xuống bếp, nấu ba món mặn một món canh.
Khẩu vị


⬅ Trước Tiếp ➡