⬅ Trước Tiếp ➡

“Nếu lại nhắc đến chuyện hôn sự, liền nói ta đã ra ngoài tiếp khách.”
“Người Nguyên phủ đến, đều không gặp.”
Giọng nói lạnh lùng rơi xuống, tùy tùng áo xanh liền cung kính lui ra, đi làm theo lệnh.
Tại tiền thính tiếp khách, tiếng cười lập tức lặng xuống. Tuy An vương không hề nổi giận, thần sắc bình thản, rõ ràng đã sớm biết sẽ có kết quả này. Chỉ khẽ xoay chung trà trong tay, giả vờ không biết, chờ xem phản ứng của Nguyên Vanh.
Trung thư thị lang Nguyên Vanh vừa rồi còn tươi cười, nay sắc mặt đã trầm xuống, lạnh lẽo “Đại lang quân đây là có ý gì? Vương gia, chẳng lẽ đây cũng là ý của ngài?”
Nguyên Chi nhàn nhạt nhìn cảnh trước mắt, tựa như sớm đã biết sẽ như vậy. Nếu đời trước trượng phu cũng trọng sinh thì đời này có cơ hội sống lại, hắn tất nhiên sẽ không đi lại con đường cũ.
Thương Thảo An bình ổn rồi sẽ cưới người mình yêu, không phải nàng.
Hôm nay nàng dám bình tĩnh theo Nguyên Vanh đến cửa, cũng bởi nguyên nhân này.
Tuy An vương đặt chung trà xuống, ôn hòa khuyên giải “Không, Anh Hoa, nghe bổn vương giải thích đã.”
“Nó ấy à, ngươi hẳn là biết rõ, nó mới được đón về vương phủ, tính khí cao ngạo, đối với chúng ta còn mang oán. Ta vốn cho rằng vì là trưởng tử của bổn vương, trước kia bất đắc dĩ mới cho nó xuất tông quá kế , là ta làm phụ thân đã bạc đãi nó.”
“Hiện giờ nó đã trở về, ta nên bù đắp cho nó, chọn cho nó một mối lương duyên tốt, một vị hiền thê.”
ra khỏi dòng chính chuyển sang làm con nối dõi cho một chi khác
Nguyên Vanh cười lạnh “Ý của vương gia là, nữ nhi nhà ta không hiền đức?”
“Không không…” Tuy An vương nói, “Anh Hoa chớ hiểu lầm. Không phải nữ nhi nhà ngươi không tốt, mà là trưởng tử nhà ta tính tình cương liệt, gần đây ta mới hiểu được nó một chút. Với cái tính nết của nó, thật sự không thích hợp với Đại nương tử nhà ngươi. Ta chỉ sợ nữ nhi của ngươi sẽ bị tổn thương thôi a.”
Ông ta híp mắt nhìn Nguyên Chi, mang theo vài phần tiếc nuối.
Nữ lang trước mắt dù bị nhắc đến giữa chốn đông người vẫn mặt không đổi sắc, định lực như vậy thật hiếm có.
Đáng tiếc.
Nhìn qua, Nguyên Vanh quả thật nuôi được một nữ nhi không tồi, chỉ là ý của Thương Thảo An bên kia…
Tuy An vương nghĩ đến mấy ngày trước, từ chùa Đông Lâm trở về, cả người hắn đã nhiều thêm vài phần khí thế của trưởng tử. Hắn phong thái hiên ngang, vì xa nhà nhiều năm mà sớm đã đánh mất thời điểm tốt nhất để được dạy dỗ, nay đã không phải là một đứa trẻ có thể tùy ý bài bố mà là một lang quân trưởng thành, có chủ kiến và khí thế cương nghị.
“Nguyên gia không nên kết thân,” lời của trưởng tử tựa như tiếng chuông cảnh tỉnh vang bên tai ông, “Trung thư thị lang Nguyên Vanh, trước mắt tuy có vẻ phong quang, nhưng trong tối lại có thói kết đảng, đã có liên hệ với kẻ lòng dạ bất chính. Vì an nguy tộc ta, phụ thân nên suy xét thật kỹ mối hôn sự này.”
Tuy An vương nghe vậy thì kinh hãi “Ngươi làm sao biết được chuyện này?”
Trưởng tử đáp “Ta tự có cách của ta, phụ thân chỉ cần biết rằng lời ta không phải vô căn cứ. Nếu không tin, vậy thì thôi.”


⬅ Trước Tiếp ➡