Lời này vừa nói ra, năm sau thật sự có một đứa trẻ ê ê a a chạy tới trước mặt nàng, ôm chân gọi nàng là “nương”.
Nực cười thay, Nguyên Chi đâu phải không thể sinh, mà là có người không muốn để nàng sinh. Hắn thà ôm con người khác đến cho nàng nuôi, còn hơn để nàng mang thai.
Cứ thế mà nuốt trôi một đời đầy đắng cay. Nay đã được sống lại một lần nữa, Nguyên Chi tuyệt nhiên sẽ không để bản thân tiếp tục nghe theo sắp đặt của cha mẹ, chôn vùi tuổi xuân lần thứ hai.
Dưới mái hiên, khuôn mặt nàng thanh khiết như bạch ngọc, lặng lẽ đứng đó, không để tâm đến những lời mắng nhiếc chói tai phía saụ
Mãi cho đến khi người phụ nhân đang bị trượng phu trách móc quay đầu lại, ánh mắt lướt qua, đột nhiên nhìn thấy con gái.
Nguyên Vanh cũng theo phản ứng của thê tử mà nhìn thấy bóng dáng nàng, sững lại một thoáng, rồi bước nhanh về phía nàng.
Bước chân ông ta dồn dập, như gió lướt qua, tay giơ lên định tát nữ nhi đã khiến mình mất mặt, nhưng khi bàn tay sắp chạm vào mặt nàng, chính Nguyên Vanh cũng khựng lại.
Trước mặt ông ta là đôi mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo, đẹp như cánh hoa đào, nhưng lại khiến ông ta lạnh sống lưng, không dám tùy tiện ra tay.
“Ngươi.”
Trước mắt ông ta, thân hình nàng mảnh mai mà kiên cường, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh.
Là nữ nhi, Nguyên Chi cúi người hành lễ trước cha, giọng bình thản gọi một tiếng
“A mẫụ”
Quay đầu qua, ánh mắt nàng và Nguyên Vanh chạm nhau, nàng khẽ cất tiếng, giọng nhàn nhạt
“A phụ.”
Lúc này thời cơ trách mắng đã vụt mất, Nguyên Vanh chỉ cảm thấy nghi hoặc. Mới chỉ một ngày không gặp, sao tính tình Nguyên Chi lại thay đổi đến như này?
Hoàn toàn không còn giống trước kia đôi mắt sáng rực, kiên nghị như liệt nữ, giờ chỉ còn lại sự lạnh lùng thờ ơ, ánh nhìn như phủ sương tuyết.
Nguyên Vanh quát “Ngươi còn mặt mũi mà gọi ta à? Đừng có kêu ‘a phụ’ nữa, ta không có đứa con gái như ngươi Hôm qua a mẫu ngươi đã dặn gì, ngươi quên rồi sao?”
“Hôm nay đi chùa Đông Lâm, chuyện hôn sự của ngươi… Ngươi bị sao vậy? Vì sao để vương gia, vương phi đợi lâu như thế hả? Rốt cuộc ngươi đã đi đâu?”
Nguyên Chi ngắn gọn đáp “Túi tiền rơi mất.”
“Ta đi tìm.”
Giọng nàng quá mức bình thản khiến Nguyên Vanh thoáng nhận ra điểm khác thường, ánh mắt sắc lại, soi xét nàng từ đầu đến chân
“Một túi tiền, còn quan trọng hơn hôn sự của ngươi sao? Còn đáng giá hơn danh dự của a phụ ngươi sao?”
Ông ta nghiến giọng cảnh cáo “Nay ngươi khiến ta mất hết mặt mũi trước vương gia thì nhớ kỹ cho ta, dù ngươi có hối hận, không muốn gả vào phủ này, ta cũng có trăm cách ép ngươi bước vào cửa phủ khác ”
“Nếu không phải vương phủ này thì cũng là một nhà khác Đừng tưởng làm mấy cái trò hèn hạ nhỏ nhoi mà phá được chuyện hôn sự, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi ”
Ông ta giận đến tím mặt, quát một tiếng rồi phẩy tay bỏ đi, lúc lướt qua còn va mạnh vào vai Nguyên Chi.
Nàng khẽ nghiêng người, ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng phụ thân, chỉ thấy phía sau ông ta là một phụ nhân với đôi mắt đỏ hoe, cố giữ bình tĩnh mà nhìn nàng, người phụ nhân kia chính là mẹ nàng.
Nguyên Chi gọi “A mẫụ”