⬅ Trước Tiếp ➡

“Để Tam lang và Tứ lang bồi ngươi. Nếu có chỗ nào không ổn, cứ việc sai bảo bọn họ. Chờ đi dạo mệt rồi thì nghỉ, uống chén trà, ăn chút điểm tâm.”
Tuy An vương phi tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay xuống, đặt vào tay Nguyên Chi, cười nói “Ngươi là người có phúc khí, tất sẽ cùng chúng ta có duyên. Thứ này ngươi cứ giữ, coi như quà gặp mặt, không cần khách khí với ta.”
Động tác của bà ta cường thế, Nguyên Chi vốn chưa kịp từ chối, đã bị ép nhận lấy chiếc vòng.
Ngọc trong như nước, màu xanh dịu dàng, vừa nhìn đã biết là đồ quý.
“Đa tạ vương phi.”
“Thôi, đi dạo đi.”
Tay áo phất nhẹ, Nguyên Chi liền bị Lý tam lang và Lý tứ lang dẫn ra khỏi hương tạ uyển.
Trong hai vị công tử này, Lý Hàm Linh kỳ thật cùng tuổi với Nguyên Chi, đều chỉ khoảng mười chín, còn Lý Ngật trầm ổn hơn, tính tình đương nhiên khác hẳn đệ đệ.
Lý Hàm Linh trẻ tuổi khí thịnh, Lý Ngật lại có vẻ chín chắn.
Đời trước, bọn họ từng là tiểu thúc của Nguyên Chi.
Nguyên Chi đối với bọn họ không hề xa lạ, nhưng mà bây giờ ở dưới bầu không khí an tĩnh này, cả hai bọn họ đều đang âm thầm quan sát nàng.
Không thể nghi ngờ, nữ lang này có dung mạo rất thích hợp để làm thê tử.
Thê tử thì chọn hiền, thiếp lại chọn đẹp.
Mà Nguyên Chi vừa có dung mạo, vừa có khí chất. Khi phụng lệnh cha mẹ đến xem mắt, trong lòng Lý tam lang và Lý tứ lang đều không hề chống đối.
Lý Ngật nói “Phía trước là đình nghỉ trong rừng, ta nhớ ở đó có một chiếc xích đụ Nếu nương tử không chê, có thể ngồi thử.”
Lý Hàm Linh phụ họa “Nguyên nương tử cứ ngồi, Hàm Linh có thể thay nương tử đẩy.”
Lời nói vừa dứt, hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, rồi lại không hẹn mà đều thu ánh mắt về.
Hôn sự rốt cuộc sẽ thuộc về ai, còn phải xem vị Nguyên nương tử này lựa chọn ai. Bọn họ tuy đều là con cháu vương phủ, lại cùng một mẫu thân sinh ra, nhưng chuyện cưới gả có khi cũng chẳng phải do chính mình quyết định.
Nếu có thể kết duyên với Nguyên Chi, lấy thị lang đại nhân làm nhạc phụ, tuy không dám nói địa vị có thể nhờ đó mà nâng cao, nhưng trên con đường học hành tiến thân tất nhiên sẽ có trợ lực.
Đạo lý này, vô luận là Lý Ngật hay Lý Hàm Linh đều hiểu rõ, cho nên lúc này giữa họ không còn cái gọi là huynh hữu đệ cung nữa.
là một thành ngữ bên Nho gia, ý nói anh thì hiền hòa, yêu thương em, em thì cung kính, tôn trọng anh.
Thảo Huyền Đường.
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Chẩm Qua mở cửa viện.
Đập vào mắt là cảnh trí giống hệt ngày thường, chỉ là nhiều thêm vài bóng người.
Nhìn kỹ lại, hắn ta liền đứng đờ tại chỗ.
Không ngờ Lý Ngật và Lý Hàm Linh lại dẫn Đại nương tử Nguyên gia đến gần nơi này. Trong phủ ai mà không biết, bên trong rừng Tùng Lâm là một hoa viên nhỏ, gần ngay cạnh Thảo Huyền Đường.
Cho dù không mở cửa, chỉ cần đi men theo tường một vòng cũng có thể qua khung cửa chạm rỗng nhìn được cảnh bên ngoài.
Đang vào buổi trưa, trời trong nắng ấm, một nữ lang yểu điệu ngồi trên xích đu giữa làn gió ấm.
Hai sợi dây nâng ghế, phía sau có một nam tử nhẹ nhàng đẩy cho nàng, làn váy theo gió khẽ lay động.
Một người khác đứng một bên, như phòng bị đỡ lấy.
Hoa viên này từ bao giờ lại có cảnh tượng như thế?


⬅ Trước Tiếp ➡