Lý Ngật và Lý Hàm Linh chính là hai nhi tử do Tuy An vương phi sinh ra, còn Nhị lang Lý Đồng là con thứ, đã thành gia, ngoài ra còn một tiểu đệ út Lý Nguy Lạc mới mười hai tuổi, cho nên lần này không tham gia xem mắt với Nguyên Chi.
Nói đến toàn bộ hoàng thất Lý gia, chỉ có Thương Thảo An khác biệt. Hắn được đưa làm con thừa tự, rời khỏi nơi này từ sớm, theo họ dưỡng phụ.
Vì sao không đổi họ trở lại, việc đó chỉ có thể hỏi chính Thương Thảo An.
Nguyên Chi chỉ biết sơ qua từ lời hạ nhân, Thương Thảo An vô cùng biết ơn dưỡng phụ đã nuôi dạy hắn, năm đó hắn từng bệnh nặng, nếu không nhờ dưỡng phụ chăm sóc thì đã không còn. Vì vậy, dù trở về, hắn vẫn giữ họ Thương.
Sau vài lời đàm tiếu đơn giản, Tuy An vương mới vào vấn đề chính “Ta xem hôm nay trời khá đẹp, sân vườn đã có chút sắc xuân, mà giờ vẫn còn sớm. Không bằng để Tam lang và Tứ lang dẫn Đại nương tử nhà ngươi đi dạo một vòng trong phủ. Còn hai thân già như ta và ngươi thì qua noãn các dùng trà, trò chuyện chuyện đồng liêu một chút, thấy thế nào?”
Nguyên Vanh đáp “Ta nào dám từ chối.”
Sau đó, Tuy An vương đảo mắt về phía Lý Ngật và Lý Hàm Linh “Chiêu đãi Nguyên nương tử cho tốt, không được thất lễ.”
Hai người đồng thanh “Vâng.”
Nguyên Vanh cũng căn dặn Nguyên Chi. Gần đây ông ta cảm thấy trưởng nữ tính tình ngày càng trầm ổn, dường như có dấu hiệu sắp tách khỏi sự khống chế của ông ta.
Ông ta nhìn chằm chằm nàng nói “A Chi, phải cùng hai vị công tử vương phủ chung đụng cho tốt. Vi phụ đã vì ngươi mà tìm người môn đăng hộ đối, bỏ lỡ rồi sẽ khó mà tìm, nghe rõ chưa?”
Trong mắt ông ta mang theo tia cảnh cáo không hề che giấụ Nếu lần này Nguyên Chi vẫn không nghe lời, làm hỏng hết chuyện, Nguyên Vanh tất nhiên sẽ coi nàng như đồ bỏ, tùy tiện chọn đại một người, bất kể xuất thân hay nhân phẩm như thế nào, gả ra cho xong.
Để nàng nếm thử kết cục của việc chống lại phụ thân.
Làm trái ý cha mẹ, chính là không thể tha thứ.
Tuy An vương cùng hai nhi tử bên kia nhìn sang, Nguyên Chi lạnh nhạt hơi cong môi, cổ khẽ hạ thấp, cúi đầu tỏ vẻ thuận theo “Vâng.”
Nhận được câu trả lời, Nguyên Vanh lúc này mới cùng Tuy An vương rời đi.
Chứng kiến cảnh đó, phía hành lang, nơi gần lối vào đình, Tuy An vương phi nhàn nhạt mỉm cười, quay sang hai chủ tớ đang cứng đờ không nói nổi câu nào
“Thấy chưa, Các An, không nhìn nhầm đâu? Hôm nay tiệc xem mắt này thật sự không liên quan tới con. Phụ thân con đã đồng ý với con thì cũng sẽ không làm bộ.”
Tuy An vương phi nói “Sao ông ấy dám không tôn trọng ý của con được chứ?”
Ở chùa Đông Lâm lần trước, Nguyên Chi không chịu cùng Thương Thảo An xem mắt, sau khi về nhà khiến Nguyên Vanh giận dữ.
Tương tự, ở vương phủ, Tuy An vương cũng vì Thương Thảo An không chịu tham dự mà mất mặt.
Không ngờ rằng chỉ một lần gặp mặt sau đó, Thương Thảo An và Tuy An vương đã làm một cuộc trao đổi từ nay vương phủ sẽ không can dự vào hôn sự của hắn nữa.
Chuyện chung thân đại sự do chính hắn tự quyết, cưới ai cũng không liên quan đến vương phủ.
Cho nên lần này Nguyên Vanh dẫn Nguyên Chi đến, mới xảy ra mớ dây dưa như vậy.