⬅ Trước Tiếp ➡
Sáng ngày hôm nay, phó Giám đốc cục quản lý đất đai tài nguyên môi trường thành phố H, bị buộc tôi lạm dụng chức quyền và nhận hối lộ, hình phạt cho tội nhận hối lộ sẽ được tăng lên gấp đôi. Có nguồn tin cho rằng sự tình bại lộ của họ có liên quan đến kế hoạch dự án ‘Số 1 Giang Biên’… Trước mắt, vụ án đang được tiếp tục điều tra làm rõ…
Hách Tịnh? Cùng với Hách Tịnh kia là một người à?
Nguyên Tố kinh ngạc há hốc miệng, nhất thời quên mất cảnh tượng xấu hổ vừa rồi, quay đầu lai thăm dò nhìn về phía Tiền Ngạo, ánh mắt dò hỏi.
“Đúng, cô không có nghe nhầm.” Thấy cô lộ vẻ nghi ngờ, Tiền Ngạo sảng khoái nói thẳng “Có ý đồ xấu với người của lão tử, sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Nhưng bọn họ không phải là bạn bè sao? Anh ta vì sao lại muốn làm như vậy?
Đương nhiên là Nguyên Tố sẽ không tự minh đa tình nghĩ rằng Tiền Ngạo vì cô nên mới làm như vậy, chỗ này chắc chắn bên trong có liên quan đến tranh chấp lợi ích kinh tế giữa hai người họ rồi.
Bỏ đi, chuyện của bọn họ, bọn họ giải quyết, mình vẫn nên biết càng ít càng tốt, rắn chuột một ổ, chó cắn chó, một miệng đầy lông.
Dứt khoát nhắm mắt lại giả vờ ngủ bởi vì cô không biết phải hòa hợp với người đàn ông này như thế nào nếu như cô mở mắt. Nói anh ta xấu xa, anh ta lại nhiều lần giúp đỡ cô, nói anh ta không xấu, nhưng những gì anh ta làm, lại chẳng có một chút gì đáng tin.
Còn tốt, qua nốt ngày mai, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, vĩnh viến sẽ không bao giờ gặp mặt nữa.
Có lẽ do có liên qua đến thuốc mê X, nên cả chiều hôm nay Nguyên Tố chỉ có ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi ngủ tiếp. Đến thời gian bữa tối, vẫn chỉ uống được một bát cháo ngoài ra không ăn thêm một cái gì khác.
Vào tháng tư, khuôn mặt của đứa nhỏ, nó nói thay đổi liền thay đổi.
Vào nửa đêm, bỗng nhiên có gió lớn giật mạnh, trời bắt đầu mưa to, mưa bị gió thổi đập vào cửa sổ phát ra những tiếng kêu làm cho Nguyên Tố bị tỉnh giấc.
Mãi một lúc sau mới phát hiện bản thân đang bị người một người từ phía sau ôm thật chặt đem cô bao chọn ở trong lòng, có điều cô cũng không quá bất ngờ, ngoài tên họ Tiền ra thì còn ai vào đây.
Cái chỗ bệnh viện này, là phòng bệnh.
“Anh làm thế nào lại chạy đến trên giường của tôi rồi?”
Cô cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của anh, nhưng mà tay anh ôm cô thặt chặt không có cách nào cử dộng chứ đừng nói đến thoát ra, “Cái gì mà của cô, ngay cả cô cũng là của lão tử.”
Nguyên Tố không ngốc, tự nhiên là biết anh ta là cái giống loài quý hiếm gì.
Muốn lý luận với anh ta? Thuần túy là tự mình chuốc khổ, Tiền nhị thiếu luôn luôn đúng.
“Anh… Anh làm gì đấy?”
“Cô gái, có phải cô đang rất muốn tôi sẽ làm gì cô đúng không?” Tiền Ngạo xấu xa cười một tiếng, cúi người hướng về phía tai cô thổi một hơi, trực tiếp lật người đè cô ở dưới thân, âu yếm đặt những nụ hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡