Tiền Ngạo duỗi chân xải những thật bước lớn, Nguyên Tố vô cùng vất vả để theo kịp bước chân anh, suýt chút nữa đã bị anh nửa ôm nửa kéo xuống giữa sảnh của nhà ăn ở dưới lầụ
Nhìn ra bên ngoài, thông qua khung cửa kính, đèn đường đã được thắp sáng ở khắp mọi nơi, thì ra trời đã tối lúc nào mà cô không hay biết.
“Muốn ăn cái gì cứ tự nhiên”
Sau khi cô ngồi xuống, thật bất ngờ khi lần đầu tiên thấy Tiền Ngạo lại có thể lịch lãm đến như thế, anh ta đứng dậy, lấy đến cuốn menu nhẹ nhàng đặt trước mặt của cô, thậm chí ánh mắt anh ta nhìn cô còn vô cùng sâu thẳm.
“Tôi không có khẩu vị, không muốn ăn.”
Cảnh giác liếc anh ta một cái, Nguyên Tố từ từ mở miệng nói, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo 4 .
“Giảm cân à? Nhìn gầy giống như con mèo hen rồi.”
Tiền Ngạo quan sát cô gái đang mang vẻ mặt phòng bị cực độ đối với anh, rất là nghi ngờ, không biết được IQ của cô có đến được 80 hay không, có năng lực phân biệt đâu là đúng đâu là sai không nữa, phút chốc lại nhìn chỗ nào đó trên người cô, lắc đầu một cái, buột miệng nói.
“Ngực to não phẳng ”
Tùy tiện gọi vài món ăn, rồi lại miên man suy nghĩ, ngẫm lại liền quay ra khâm phục cô
Bởi vì cô có khả năng luôn luôn làm cho anh tức giận.
Nguyên Tố không có nghe rõ anh ta nói điều gì, nhưng mà nhìn cái vẻ mặt của anh ta liền biết chẳng phải nói điều gì tốt đẹp rồi, cụp mắt, không cần tiếp tục để ý anh ta làm gì nữa.
Đột nhiên một tràng tiếng hét chói tai kèm theo tiếng chửi rủa xuất hiện phía sau lưng…
“Cô đi kiểu gì thế hả? Cô làm bẩn hết quần áo của bổn tiểu thư cô có đền nổi hay không?”
Nguyên Tố sửng sốt, quay lại quan sát lại nhìn thấy ở dưới mặt đất là một đống hổ lốn lộn xộn, thì ra là cô bé phục vụ mang đồ ăn lên vô tình đụng trúng người, thức ăn đều bị đổ đầy đất, cô bé phục vụ liên tục cúi người xin lỗi, lo lắng, sợ hãi như sắp khóc, “Tôi xin lỗi, nhưng rõ ràng là cô va vào tôi….”
Đối với sự thấp kém của cô, cô gái quay lưng, kiêu ngạo hống hách đẩy thân hình đơn bạc của của cô bé phục vụ một cách ngạo mạn, trong miệng không ngừng tuôn ra những câu miệt thị, nói một tràng dài khiến cho cô bé sợ hãi không ngừng lùi về phía sau đụng vào chiếc ghế, ngã xuống đất không dậy nổi, cô chỉ biết chống tay trên nền đất ô ô khóc, vô cùng đáng thương.
“Thời đại toàn phú nhị đại” Quả nhiên ở bên ngoài toàn là ỷ thế dọa người.
Cố ý hay vô tình lườm người đàn ông ngồi đối diện một cái, trên mặt anh ta không có một chút động tĩnh gì cả, giống như anh ta đã quá quen với việc này rồi, liên tưởng đến việc mà mình gặp phải, Nguyên Tố cảm thấy tim mình bắt đầu quặn thắt đau đớn, vì cô bé kia, cũng có thể vì chính bản thân mình, chính vì vậy cô lại cảm thấy tức giận thêm vài phần.
Tay nắm chặt thành nắm đấm, trong đầu không kịp suy nghĩ điều gì, lập tức đứng dậy đi đến chỗ cô bé kia, cẩn thận đỡ cô bé dậy.
“Cô là ai thế hả? Ai cho cô xía vào chuyện của người khác?”