⬅ Trước Tiếp ➡
Bị ngó lơ nhưng Hách Tịnh cũng không hề tức giận. Anh ta đẩy kính như thường lệ, mỉm cười, nhún vai, khoác lên mình vẻ đẹp trai mà ngồi xuống bên cạnh Nguyên Tố.
“Tiền thiếu gia, ba anh và ông tôi đã từng lăn lộn trong chiến hào. Anh cũng biết đấy, trên đầu anh em chúng tôi có chủ trương, chuyện này thực sự không dễ xử lý.”
Tiền Ngạo gật đầu không nói gì, anh chỉ cười đầy ẩn ý,
bàn tay bóp qua lại trên chân một mỹ nữ nhiệt đới xinh đẹp bên cạnh, một bộ dạng của một công tử hào hoa, phóng khoáng.
Hách Tịnh mở miệng giọng đầy chính sách, mỗi từ là không thể tách rời từ làm việc vì lợi ích của nhân dân và vì lợi ích của xã hội, nhưng đôi mắt lại không lừa được người, anh ta chính là muốn cô ở bên cạnh.
Là cựu chiến binh, làm sao Tiền Ngạo lại không nhìn thấy ý đồ của Hách Tịnh. Vừa nói còn tốt, cô vừa đến anh ta liền giở giọng với anh, ỷ vào ba anh ta là người đứng đầu thành phố H nên dám thách thức anh.
Anh không lo lắng thừa mà, cô mà đến nơi nào thì nơi đó chính là một thảm họa…
Cuộc chiến ngầm giữa hai người đàn ông làm sao mà Nguyên Tố có thể biết được. Cô càng không biết bản thân mình lại trở thành vật đàm phán giữa hai người bọn họ. Rốt cuộc cũng giải quyết xong miếng ánh ngọt trong tay, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, bên tai đột nhiên có tiếng gió.
“Làm gì vậy?”
Nguyên Tố nhíu mày không vui, Hách Tịnh cầm lấy tờ giấy trong tay, nhẹ nhàng lau mặt cho cô trong lúc cô không để ý.
“Cô có dính bánh trên mặt, tôi lau hộ cô.”
Hách Tịnh không giấu giếm ánh mắt của mình, theo ý anh ta, Tiền Ngạo không nói gì có nghĩa là chấp thuận, cô gái xinh đẹp này đã thuộc về anh ta. Người phụ nữ này bề ngoài tuy thuần khiết nhưng lại quyến rũ người ta đến tận xương tủy, trời sinh đã làm cho người ta ngây ngẩn cả người. Nghĩ đến đây thôi là anh ta đã hận không thể vội vàng mang đi nếm thử mùi vị ấy.
Và thật sự anh ta đã làm vậy.
Anh ta xích lại gần cô, khẽ chạm vào bả vai rồi xoa xoa.
Nguyên Tố sửng sốt, cô không ngờ anh ta lại dám động tay động chân ở nơi công cộng như vậy. Trước khi anh ta có động tác tiếp theo, thì cô đã đứng bật dậy như phản xạ có điều kiện, dùng sức đẩy anh ta ra.
Oành Hách Tịnh bị trượt chân, ngã xuống đất, đập đầu vào viên bi bên cạnh bể bơi. Có thể là do tâm trí ám ảnh quá bất cẩn nên anh ta không ổn định dáng người liền lăn xuống hồ nước suối nóng, một mảnh nhỏ nước hồ bị máu từ trên đầu anh ta nhuộm đỏ.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, có vài tiếng la hét của phụ nữ trong đám đông
Hách Tịnh nhanh chóng bị một tên mặt sẹo đi theo kéo lên, máu trên đầu hòa với nước hồ chảy ra mặt, nhìn có chút sợ hãi. Trong lòng anh ta rất khó chịu, không nói lời nào liền kéo lấy mái tóc dài của Nguyên Tố, dơ tay lên định đánh.
“Cho cô mặt mũi mà cô không biết điềụ”
Nhìn thấy cái tát sắp rơi xuống mặt mình, trong khi cô còn chưa kịp phản ứng, nghĩ rằng mình sẽ không thể tránh khỏi, thì đã thấy cánh tay phải đang giơ lên
của anh ta đã bị ai đó giữ chặt.

⬅ Trước Tiếp ➡