⬅ Trước Tiếp ➡

hơn.
Trần Trừng hơi bất ngờ, thì ra anh rể thấy cô ở đây không thoải mái nên đổi phòng cho cô, điều này làm trong lòng cô hơi vui vui.
Không có người gây tiếng ồn, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi rồi.
Đến chiều, Giản Mục Xuyên đến phòng châm cứu cho cô.
"Sao ạ?
Phải..
phải cởi quần à?" Trần Trừng không thể chấp nhận nỗi, đôi mắt mở to.
Cô y tá đi theo sau Giản Mục Xuyên, che miệng cười lén, nói "Châm cứu tất nhiên phải cởi quần rồi." Trần Trừng mắt chữ O miệng chữ A nhìn y tá, rồi nhìn anh rể, vùng vẫy lần cuối trước khi chết hỏi y tá "Là cô châm cứu cho tôi hả?" Y tá xua xua tay, nói "Việc này tất nhiên phải để bác sĩ làm, bác sĩ Giản là bác sĩ tốt nhất của bệnh viện chúng tôi, cô cứ yên tâm." Trần Trừng nghĩ thầm, không phải tôi không yên tâm với anh ta, tôi chỉ thấy xấu hổ thôi.
Hai này trước cô còn đang trần truồng cọ bướm vào cây gậy thịt của anh rể, bây giờ lại cởi quần trước mặt anh, bây giờ có thể nói, ở trước mặt anh rể, cô còn chút riêng tư nào đâu?
Nhưng việc trị bệnh tất nhiên phải nghe lời bác sĩ.
Lúc cởi quần có y tá hỗ trợ, Trần Trừng vẫn thấy ngượng, xấu hổ nằm lên giường, vùi mặt vào gối đầụ Giản Mục Xuyên vẫn không nói gì, mãi đến khi Trần Trừng chuẩn bị xong, anh mới lấy túi kim châm ra, chuẩn bị châm cứu cho cô.
Trong lúc đang châm cứu thì cô y tá đi chung được y tá trưởng gọi ra ngoài, căn phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ, lại càng yên tĩnh lạ thường.
Không ai nói chuyện, làm bầu không khí chợt trở nên mập mờ một cách khó hiểụ Nước da Trần Trừng rất trắng, trắng đến mức giống như có thể phát sáng, bởi vì tập múa nhiều năm nên rất mềm dẻo.
Cô có một đôi chân dài cân đối, không có chút mỡ thừa, mông vừa vểnh vừa săn chắc, cho dù nằm sấp nhưng hai cánh mông vẫn giống hai trái đào mật núng nính, rung rung như đang dụ dỗ người khác đến véo vài cái.
Ánh mắt Giản Mục Xuyên hơi lay động, dường như có một cảm xúc khó hiểu nào đó lướt qua trong mắt anh, nhìn từ ngoài, anh vẫn là bác sĩ Giản lạnh lùng điềm tĩnh và nghiêm trang.
Anh vươn hai ngón tay dài ấn vào cặp mông trái đào trắng như tuyết, cong tớn và cân đối ấy để xác định vị trí huyệt đạo.
Cơ thể Trần Trừng hơi co rúm lại trước sự đụng chạm của anh, khi cô run rẩy, cặp mông săn chắc kia dường như cũng hơi run theo.
Khuôn mặt dưới lớp khẩu trang của Giản Mục Xuyên không có bất kỳ biểu cảm gì, anh rời mắt đi, xoay người lấy kim châm cứu, sau đó đè vào mông cô, nhẹ nhàng đâm vào.
Cô không có cảm giác gì khi kim đâm vào, nhưng quá trình chờ đợi thật sự rất đau khổ đó.
Mắt cá chân Trần Trừng bị bó bột, vì đặt nó ở tư thế thuận tiện nên hai chân cô không thể khép lại được, dẫn tới việc không chỉ mông cô cảm thấy lạnh mà cả âm hộ giữa hai chân cũng bị mở rộng, lộ ra ngoài không khí.
Tay chân Trần Trừng gần như không có lông, trông rất mịn màng, nhưng vùng kín của cô thì ngược lại, vô cùng rậm rạp, dù là ở nách hay ở âm hộ, lông vừa dày vừa đen, ngày đó anh rể từng sờ chỗ đó của cô, chắc cũng cảm thấy được.
Cô dang rộng hai chân, không biết anh rể có nhìn thấy bướm giữa hai chân cô


⬅ Trước Tiếp ➡