⬅ Trước Tiếp ➡
Trịnh Hòa tự giác hạ thấp âm lượng, cúi người sáp lại gần: “Tôi không cười, nhưng mà…… cái đó, cậu có chắc là muốn để chiếc giày này nằm dưới đất không?”
Chu Minh Tự vươn tay, nửa ngón tay thon dài cân xứng ngoắc lấy nó, xách chiếc giày lên.
“Thật không nghĩ tới, đôi tay hô mưa gọi gió trên bàn phím này của cậu còn có ngày đi nhặt giày cao gót,” tuyển thủ dông dài Trịnh Hòa tiếp tục nói, “Cái này có phải của mẹ cậu không? Hay là con mèo nhà cậu đem về??”
“Không rõ.”
Chu Minh Tự cảm giác vế sau có nhiều khả năng hơn, cúi đầu quan sát móc khóa, ý muốn tìm vết cắn của Há Cảo.
Trịnh Hòa bỗng ho khan hai cái, hơi run lên cùng với hành động như muốn ám chỉ gì đó, Chu Minh Tự cũng cảm nhận được gì đó, từ từ nhìn xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ ở phía sau.
Vừa rồi còn lộ ra đôi mắt của cô gái, lúc chờ xe đến còn nhìn qua khe hở cửa kính để nhìn cậu, sau khi chạm phải ánh mắt cậu lại hấp tấp dời tầm mắt, trước khi lên xe còn nói gì đó với bạn cô.
Nếu cậu không nhìn lầm thì, hình như cô đang nói ——
Quả nhiên, ai mà không thích thưởng thức giày cao gót xinh đẹp chứ.
…… Này con mẹ nó.
///
Đưa xong áo cho anh của Thư Nhiên, Kiều Diệc Khê tìm một quán có món cay Tứ Xuyên để giải quyết cơm trưa, lúc uống nước chanh vẫn còn dư vị chuyện kia.
“Cậu nói, sao trong balo của người bình thường lại có giày cao gót?”
Thư Nhiên hỏi lại cô: “Lỡ như không phải người bình thường thì sao?”
Kiều Diệc Khê l**m môi, trao đổi một ánh mắt có chút vi diệu với cô.
Không lâu sau khi về đến nhà, Kiều Diệc Khê bị cha mẹ dẫn đi nhà họ Chu.
Nhà cô chỉ mới dọn đến mấy ngày nay, bận rộn đến bây giờ mới xem như là sắp xếp gần xong.
Lúc lên thang máy cô mới biết, thì ra nhà họ Chu trên nhà cô hai tầng, còn trúc mã lúc nhỏ kia, gọi là Chu Minh Tự.
Chu Minh Tự cũng giống cô, năm nay vừa thi xong đại học, cũng thi đậu đại học A.
Vừa gặp mẹ Chu, Kiều Diệc Khê liền nở nụ cười, má lúm đồng tiền ngọt ngào hiện ra: “Chào dì Chu.”
Đang tuổi dậy thì của thiếu nữ, đôi mắt của cô gái nhỏ lúc cười rộ lên lấp lánh như sao, làn da trắng nõn, giống như một bông hồng trắng xinh đẹp lại căng tràn sức sống.
Bản thân cô đã làm người khác vui vẻ, mẹ Chu lập tức cười đến mức híp cả mắt: “A —— Diệc Khê, mấy năm không gặp con đã xinh đẹp như vậy, còn đẹp hơn trong hình. Lúc kéo đàn cũng vậy, rất có khí chất.”
Mẹ Chu thân thiết hơn so với tưởng tượng của cô, sau đó còn hỏi cô có hứng thú sở thích gì.
Cô thành thật nói: “Xem phim, kéo đàn, lắp ráp lego, gần đây muốn học trượt ván.”
Mẹ Kiều bổ sung: “Còn thích mua quần áo mua giày.”
Mẹ Chu cười: “Minh Tự nhà dì cũng thích mua giày, tủ giày đã nhét không vừa rồi.”
Cô ma xui quỷ khiến nói: “Hình như hôm nay con cũng gặp được người thích gi……”
Lời còn chưa dứt, cửa đã bị người khác mở ra, mẹ Chu nghe thấy thì nhìn sang: “Cuối cùng cũng về rồi?”

⬅ Trước Tiếp ➡