⬅ Trước Tiếp ➡

Ban đầu, nàng định xốc cổ áo thiếu niên lên rồi ngự kiếm đưa đi, nhưng sau khi suy tính, có lẽ để y nằm thẳng sẽ tốt hơn.
Nàng quay sang nhìn A Tìm "A Tìm, trọng lượng tối đa ngươi có thể chịu được là bao nhiêu?"
A Tìm "?"
Cuối cùng, A Tìm ngậm gáy thiếu niên, đôi cánh vỗ mạnh bay vút về phía trước. Ninh Như thì dùng một chân ngự kiếm đi theo phía sau, hai tay nắm lấy chân của thiếu niên.
Thiếu niên như đang nằm trên một chiếc cáng vô hình, bay lắc lư chao đảo giữa không trung.
Sau khi đến hang động, nàng bắt đầu sắp xếp ổn thỏa cho nhân vật phản diện vẫn còn bất tỉnh.
Cuối cùng A Tìm cũng ngừng nói, nhưng vẫn không quên phàn nàn rằng công việc này thật quá sức, rằng sao y lại nặng đến thế, trong khi nó chỉ là một chú chim tội nghiệp nhỏ bé.
Thế nhưng Ninh Như hiểu rằng hiện tại y nhẹ hơn các thiếu niên đồng trang lứa rất nhiềụ
A Tìm quá ồn ào, Ninh Như đành phải để nó quay về pháp bảo nghỉ ngơi.
Hang động lập tức yên tĩnh trở lại, Ninh Như nhìn thiếu niên đang nằm bên cạnh mình, khẽ thở dài.
Tình trạng của y thật sự rất tệ suy dinh dưỡng, kiệt sức, thương tích chồng chất, đói lả...
Đúng như miêu tả trong nguyên tác, y đang đứng ở ranh giới sinh tử.
May mắn là Ninh Như đã chuẩn bị đầy đủ thuốc men và thực phẩm, cứu người mà, cần phải chuẩn bị đồ đạc chu toàn.
Nàng vận pháp lực sơ cứu các vết thương trên cơ thể y trước rồi rắc thuốc bột lên, đa số đều là những vết sẹo lâu năm do những trận chiến trước đó để lại.
Tiếp đến, nàng lấy từ túi trữ vật ra một ít thức ăn dạng lỏng, một tay đỡ đầu y, tay kia cẩn thận hòa với nước rồi từ từ đổ vào miệng y.
Quá trình diễn ra khá suôn sẻ, dù vẫn chưa tỉnh táo, nhưng khi môi chạm vào dòng nước ngọt mát, thiếu niên liền hé miệng, phối hợp nuốt xuống.
Khoảnh khắc đó, Ninh Như chợt nhớ tới lần mình từng cứu một chú mèo con.
Chú mèo ấy còn nhỏ xíu, còn chưa mở mắt được, nàng chỉ có thể dùng kim tiêm, đút cho nó từng giọt sữa dê, mèo nhỏ nhìn thì yếu ớt, nhưng mỗi lần uống sữa lại vô cùng nhiệt tình, ý chí sinh tồn vô cùng mạnh mẽ.
Có lẽ vì đã giảm bớt đau đớn, cơ thể thiếu niên khẽ run rẩy như đôi cánh quạ vỗ nhẹ, hô hấp cũng dần trở nên đều đặn hơn.
"Ăn no rồi thì ngủ đi."
Ninh Như lấy ra một tấm chăn mỏng, đắp lên người y, rồi khẽ nói "Giống y như mèo con."
Nàng ngồi xuống bên cạnh y, hai tay ôm gối, lặng lẽ chờ đợi.
Hiện tại trời đã khuya, nhiệt độ hạ thấp, gió lạnh lùa vào trong hang động khiến không gian càng thêm hiu quạnh.
Thiếu niên khẽ rên ɾỉ, cơ thể dần co lại.
"A... lạnh sao?"
Ninh Như xích lại gần hơn, thử bắt chuyện.
Tất nhiên là thiếu niên chẳng đáp lại, chỉ cuộn mình lại, lưng cong thành vòng, để lộ đường cong đẹp đẽ nơi cổ.
Qua ánh lửa le lói, nàng thoáng thấy một vệt đỏ rực rỡ tựa như ngọn lửa kéo dài từ sau gáy đến tận phía sau tai y, trông vừa yêu mị lại vừa mỹ lệ trên làn da trắng bệch.
Đó chính là dấu hiệu của dòng máu yêu tộc chảy trong cơ thể y.
Nàng chợt nhớ tới thiết lập nhân vật của y là nửa người nửa yêu, mang trong mình dòng máu yêu xà.
“Thảo nào hôm nay thân nhiệt y thấp như vậy.”
Ninh Như lẩm bẩm.
Thì ra là rắn, mà rắn vốn là động vật máu lạnh, thân nhiệt thấp là chuyện bình thường.


⬅ Trước Tiếp ➡