Chương 21
Màn đêm buông xuống, Yến Chỉ Xuyên mới đi đếm tiệm bánh bao, vẻ mặt y âm trầm, rõ ràng tâm trạng không tốt.
Thấy y, lão bản cười tươi, quen tay lấy hai chiếc bánh bao nhân thịt đưa tới “Con đến rồi à.”
Yến Chỉ Xuyên cau mày “Con không cần cái này.”
Y không thích nhận ân huệ từ người khác.
“Là người khác mua cho con.”
Lão bản vẫn giữ giọng điệu ôn hòa “Là một thiếu nữ lớn hơn con vài tuổi.”
Nghe vậy, sắc mặt thiếu niên càng khó coi hơn “Con không cần.”
Biết rõ tính cách cố chấp của y, lão bản cũng không để tâm, vừa nhào bột vừa hỏi như đang tán gẫu “Mới quen sao?”
“Chỉ mới gặp hai lần.”
Lão bản lắc đầu cười “Vậy mà cũng đủ để người ta quan tâm chu đáo thế cơ đấy.”
Yến Chỉ Xuyên thoáng sững người. “Ý ông là sao ạ?”
Động tác nhào bột của lão bản chậm lại, ông ngẩng đầu lên, nhìn y với ánh mắt nghiêm túc “Loài người là loài đáng sợ nhất thế gian. Họ biết dùng lời ngon tiếng ngọt, biết chơi đùa lòng người, biết lừa dối và lợi dụng chúng ta.”
“Con biết chuyện đó.”
Yến Chỉ Xuyên quay đi, ánh mắt lảng tránh “Con luôn ghi nhớ điều đó.”
“Tất nhiên là ta yên tâm về con, nhưng…”
Giọng lão bản trầm xuống, đôi mắt hổ phách thoáng u tối “Con có biết con người giỏi lợi dụng lý do gì nhất không?”
“Là gì?”
“Là tình yêụ Tiểu Yến, nếu có ngày nào đó, nàng ta nói yêu con thì nhất định là đang lừa con.”
Lão bản nhấn mạnh từng chữ một “Đừng bao giờ tin vào tình yêu của loài người.”
Yến Chỉ Xuyên mím chặt môi, cất cao giọng phản bác “Con không hề tin nàng ta.”
“Ta biết, nhưng con người quá xảo trá.”
Lão bản gói hai chiếc bánh bao lại “Hôm nay cô nương kia có thể mua cho con bánh bao ăn cả năm, nhưng ai mà biết được ngày mai nàng ta có làm ra chuyện gì khiến người ta ấm lòng không? Con còn trẻ, chưa hiểu sự đời, gặp phải loại lưỡi đao mềm đầy dụng tâm như thế, ta thực sự lo con sẽ không chống đỡ nổi.”
Thiếu niên ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng “Con sẽ không nhận lòng tốt của nàng, cũng không dễ dàng bị thu phục.”
“Được rồi, chỉ cần con giữ được sự tỉnh táo là tốt.”
Lão bản thả lỏng, mỉm cười “Mà cũng không hẳn là chuyện xấu, bán yêu chẳng sinh tồn vốn khó khăn, nếu có thể lợi dụng con người, cũng nhẹ gánh hơn phần nào.”
Yến Chỉ Xuyên mím môi, dời ánh mắt sang chỗ khác, không trả lời.
Y không muốn mắc nợ bất cứ ai, kể cả một con người có thể lợi dụng.
Thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, lão bản cười xòa, đổi chủ đề “Gần đây linh lực của con không ổn định, phải ăn nhiều một chút. Chẳng phải mỗi lần trăng tròn, con đều sẽ trở về nguyên hình sao?”
Thiếu niên khẽ “vâng” một tiếng.
“Vậy càng phải ăn nhiều hơn. Thôi, đừng bướng bỉnh nữa.”
Lão bản nhét bánh bao vào lòng y “Cầm lấy cho ta.”
Thiếu niên bất đắc dĩ nhận lấy, rồi nói “Gần đây trấn Lăng Thủy không yên bình, nghe nói chuyện bệnh lạ ngày càng nghiêm trọng.”
Động tác của lão bản khựng lại “Từ bao giờ mà con cũng quan tâm tới mấy chuyện này?”
“Chỉ là nghe nói.”
“Đúng là… không yên bình thật. Vì thế chúng ta lại càng phải bảo vệ bản thân.”
Ánh mắt lão bản trở nên sâu thẳm “Đặc biệt là bán yêu chúng ta.”
“Con biết rồi.”
Lúc rời khỏi tiệm bánh bao, trời đã tối hẳn, Yến Chỉ Xuyên ngước nhìn vầng trăng gần tròn trên bầu trời, đôi mắt hơi nheo lại.
Đột nhiên có một giọng nữ trong trẻo mang theo chút vui mừng vang lên.