Chương 10
Ninh Như thầm nghĩ vào khoảnh khắc này Yến Chỉ Xuyên hoàn toàn không giống nhân vật phản diện trong truyện, mà chỉ là một thiếu niên đơn thuần chỉ cần ăn no thôi đã cảm thấy vui vẻ rồi.
Yến Chỉ Xuyên là bán yêu, tốc độ đi lại nhanh hơn người thường. Chẳng mấy chốc, y đã trở lại hang động.
Y đặt các món đồ mua được trước mặt Ninh Như, lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng như cũ “Thuốc, bánh bao thịt, gà quay.”
Dù cơ thể này đã tích cốc nhiều năm, nhưng Ninh Như vừa xuyên đến, ngửi thấy mùi thơm của gà quay liền không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Nàng lập tức mở gói gà quay ra, buột miệng nói “Cảm ơn.”
“Chỉ là nhận tiền làm việc.”
Thiếu niên đứng dậy. “Giờ việc đã xong.”
Thấy y sắp rời đi, Ninh Như vội lên tiếng “Ngươi ăn gì chưa?”
Y nhíu mày “Liên quan gì đến cô?”
“Ý ta là có muốn chia đôi không?” Ninh Như dùng dao nhỏ cắt đôi con gà, mỉm cười nhìn y “Dạ dày ta nhỏ, không ăn hết.”
“…Không cần.”
“Nó ngon lắm, ăn thử một miếng đi.”
Ninh Như nhiệt tình mời, cố gắng dùng món ngon để kéo gần khoảng cách với y.
“Vậy lần này lại vì lý do gì?”
Hiểu rồi, Yến Chỉ Xuyên từ chối mọi sự giúp đỡ vô điều kiện.
Ninh Như tùy tiện viện lý do “Ta tiết kiệm, không thích lãng phí.”
Thiếu niên bật cười lạnh lùng, gương mặt lộ rõ vẻ “Cô nghĩ ta tin sao?”
Hiểu rồi, Yến Chỉ Xuyên không chỉ từ chối mọi lòng tốt vô cớ, mà ngay cả lý do tiếp cận của người khác cũng phải hợp tình hợp lý.
Thật khó hầu hạ mà.
“Ta mong ngươi ăn uống bồi bổ để trở nên mạnh mẽ hơn.”
Ninh Như biết ngay từ đầu mà bảo y làm đệ tử chắc chắn không thực tế, liền nửa thật nửa giả nói “Ta mong ngươi có thể đưa ta rời khỏi Trục Lộc Đạo, bảo vệ ta trên đường trở về Gian Thành.”
Thiếu niên vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm nhìn nàng.
“Dĩ nhiên, không phải chỉ dựa vào nửa con gà quay này đâụ Đây chỉ là bữa ăn thêm, còn thù lao khác chắc chắn sẽ có.”
Thiếu niên bỗng bật cười, nụ cười mang theo vẻ mỉa mai, khinh thường, xen lẫn chút ác ý như có như không.
Y nghiêng người về phía nàng, vài sợi tóc từ sau cổ rũ xuống ngực, bóng tối phủ lên gương mặt tinh xảo, nhưng giữa hàng lông mày vẫn không giấu được vẻ tàn nhẫn, khiến y càng toát lên vẻ âm u lạnh lẽo.
“Chuyện này không kỳ lạ sao?”
“Rõ ràng cô bị trật chân, vậy mà lại đi cứu một kẻ nửa sống nửa chết như ta.”
Đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của y mang dáng dấp của loài sói đang rình mồi, rõ ràng y còn thấp hơn nàng, nhưng khi cúi người, cái bóng của y lại bao trùm lên nàng, không hổ danh là nhân vật phản diện, khí thế áp đảo mọi thứ.
“Rõ ràng cô có tu vi, nhưng lại cần một người không có chút tu vi nào như ta bảo vệ.”
“Cô giàu có, tiết kiệm, bịa hết lý do này đến lý do khác.”
Ninh Như “Chẳng qua là ta…”
“Cô rất giỏi bịa chuyện, nhưng ta nói lại lần nữa, ta không cần cô giúp, cũng sẽ không vì cô mang mục đích giúp ta mà cảm thấy biết ơn cô.”
“Ta cũng không hoàn toàn giúp ngươi…”
Ninh Như ngập ngừng “Thực ra mục đích thật sự của ta là…”
“Không cần nói nữa.”
Thiếu niên ngắt lời nàng “Bất kể cô bịa thêm lý do gì, hay đưa ra giao dịch gì, ta cũng sẽ không đồng ý nữa.”
Y quay đầu, đôi môi trắng bệch nhếch lên, có lẽ nhờ đôi mắt cong cong nên nụ cười ấy trông ngoan ngoãn và dịu dàng hơn.