⬅ Trước Tiếp ➡
Trước mặt nhào tới một cơ thể, Lục Diễm cúi đầu nhìn người trước mặt mình, tóc đen dài ngang thắt lưng, bàn tay trắng nõn mềm mại như tơ tằm.
Một đôi mắt hạnh ập đến, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng:
"Xin, xin lỗi, tôi .."
Mắt kính che giấu đôi mắt thâm trầm, lòng bàn tay buông ra, đặt sau lưng.
Hầu kết chuyển động. Cô gái nhỏ trước mặt trang phục giống như lần trước, không đúng, phải nói là cái áo cô đang mặc bó chặt cơ thể cô và ngắn hơn lần trước. Vốn là quần màu trắng, nay đã được đổi thành màu xanh nhạt. Trước ngực như có cái gì muốn nhảy ra, chiếc áo này ngắn vô cùng, bây giờ cô không cần cử động cũng có thể để lộ cái eo nhỏ nhắn. Từ góc nhìn của Lục Diễm, anh có thể nhìn thấy cặp tuyết nhũ của cô bị ép chặt lại với nhau, ở giữa là khe rãnh sâu hun hút.
Ánh mắt Lục Diễm hiện lên dục vọng, anh cau mày, nóng, thật muốn cởi chiếc áo ra xem bên trong lớp áo ấy có giống như trong trong giấc mơ kia không.
"A, tóc bị vướng, xin lỗi, xin lỗi, .."
Lọn tóc của cô gái nhỏ quấn vào nút áo hai bên tây trang, bởi vì vội vàng muốn tháo ra mà ngực của cô càng dán sát vào người anh, Lục Diễm nhìn chằm chằm ngực của cô, thở hắt một hơi.
Lòng bàn tay nóng hổi chế trụ eo nhỏ lộ ra của cô gái, Lục Diễm cúi đầu:
"Để anh."
Trình Niệm Niệm sửng sốt một chút, nhìn người trước mặt chậm rãi cúi đầu, hàng lông mi dài cũng từ từ hạ xuống, che khuất đôi mắt đào hoa của anh, hơi thở của anh cách cô ngày càng gần, mùi hương mát lạnh hòa lẫn với mùi thuốc lá nhàn nhạt. Tóc của cô được anh gỡ ra, ngón tay thon dài của anh chậm rãi gỡ từng sợi tóc của cô.
Trình Niệm Niệm cách Lục Diễm thật là gần, là Lục Diễm a, Lục Diễm đó ..
"Lục Diễm .."
Vừa tháo được một sợi tóc, Lục Diễm liếc mắt nhìn cô gái đối diện, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt xinh đẹp của cô đang mong đợi nhìn mình. Cô không biết lúc nãy mình đã mở miệng nói gì, cũng theo bản năng cắn môi,yết hầu Lục Diễm khẽ động, anh cầm lọn tóc thả xuống trước ngực, sợi tóc lướt qua tay có cảm giác ngứa ngứa.
"Được rồi."
Thanh âm khàn khàn, cơ thể Trình Niệm Niệm mềm mại, Lục Diễm thu tay về, đầu ngón tay lướt qua hông cô. Trình Niệm Niệm liền cảm thấy chân mềm nhũn. Cô ngẩng đầu nhìn người đứng trước mặt. Hình như lúc nãy mình dựa rất gần vào người anh, chỉ cần cô ngẩng đầu lên nhìn một cái là có thể nhìn thấy đôi mắt thâm thúy kia.
"Lộc cộc, lộc cộc.." Tiếng giày cao gót cắt đứt mạch suy nghĩ của Trình Niệm Niệm, là đàn chị lúc nãy, không hề gõ cửa đã hấp tấp xông vào.
"Nhanh, Tiểu Niệm Niệm, chỉ tìm được bộ áo quần này, có chút rộng, em xem có muốn .."
"Đi thay quần áo."
Giọng nói trầm thấp cắt đứt lời nói của đàn chị, Trình Niệm Niệm ngẩng đầu nhìn cái áo T-shirt trên tay đàn chị.
"Dạ."
Gật đầu, chuẩn bị xoay người đi đến phòng thay quần áo, thì:
"Cám ơn học trưởng."
Trình Niệm Niệm quay đầu, gương mặt đỏ bừng hiện lên nụ cười vui vẻ, mắt hạnh lộ vẻ lấy lòng cùng bất an:
"Lúc nãy, cảm ơn học trưởng.."
"Anh là Lục Diễm."

⬅ Trước Tiếp ➡