Chương 3
Nàng không ngừng tự cổ vũ bản thân, không quan hệ, coi như chơi một
trò chơi 18+, dù sao cũng không phải thân thể của chính mình.
Sau khi tự trấn an bản thân một phen, Diệp Huyên tiếp tục xem thông tin nhiệm vụ.
Thế giới nàng xuyên không đến đầu tiên là một thế giới Tu tiên. Nhân
vật trong nhiệm vụ cũng gọi là Diệp Huyên, là chân truyền đệ tử của phái Thương Lan môn phái lớn nhất trong giới tu tiên. Diệp Huyên hiện thời
mới mười ba tuổi, từ khi còn nằm trong tã lót, đã được sư phụ nhặt về
núi, tự tay dưỡng dục cho đến bây giờ.
Mà mục tiêu công lược của Diệp Huyên là sư phụ của khối thân thể này,
trưởng lão Phụng Chân điện của Thương Lan phái, Trương Diễn.
Đọc đến đoạn này, Diệp Huyên không khỏi chậc lưỡi. Tiểu cô nương này
đúng là... thế nhưng đối với sư phụ không khác gì phụ thân của mình lại
sinh ra cái loại tình cảm này. Đáng tiếc là, vị Phụng Chân điện trưởng
lão này luôn coi nàng là tiểu nữ hài, tiểu cô nương trong tối ngoài sáng ám chỉ vài lần, hắn vẫn không có một chút phản ứng.
Nghĩ lại cũng thấy đúng, đối với tiểu nữ hài mười ba tuổi, lại do mình tự tay nuôi dạy, có thể có phản ứng gì, tiểu cô nương này cũng quá vội
vàng.
Dù sao thời gian trong thế giới của nhiệm vụ so với thời gian trong
thế giới thực là không trùng nhau, mà hệ thống lại không quy định thời
hạn hoàn thành, Diệp Huyên liền vui vẻ ngốc trong này vài năm. Sống cuộc sống của tiên nhân, mỗi ngày đạp mây cưỡi gió, cảm giác nhất định rất
tuyệt.
Vui vẻ quyết định xong, Diệp Huyên tính toán trước tiên đi xem công
lược mục tiêụ Dù sao về sau sẽ cùng hắn lên giường, vẫn là tìm hiểu rõ
một chút thì tốt hơn.
Nàng vừa mở cửa ra, trong phút chốc, cảm thấy bầu trời trước mắt mênh
mông vô tận. Thì ra điện của Diệp Huyên nằm trên một vách đá dựng đứng
cao chót vót, phóng mắt nhìn xuống, dưới chân là mây mù trắng xóa, bất
chợt có bầy hạc từ trong mây bay vút lên, lướt qua trước mắt nàng. Mây
trắng tản ra, từng đợt kim quang lóe sáng, từ mái cong của các phủ điện, ngọc lâu thật đúng là tiên cảnh.
Giữa trời xanh, bỗng thấy một đạo kiếm quang bay tới, trong giây lát
liền đến trước mặt Diệp Huyên. Một thanh y đồng tử từ trên thân kiếm
nhảy xuống, vừa thấy Diệp Huyên liền lộ ra cung kính tươi cười “Diệp sư thúc, ngài đã dậy? Sư thúc tổ có việc triệu ngài tới.”
“Ừ.” Diệp Huyên qua loa gật đầu, sư phụ của nguyên thân là Trương Diễn ở Thương Lan phái có bối phận cực cao, nên Diệp Huyên đi theo cũng
hưởng được một phần hào quang, tuy nàng chỉ là một tiểu cô nương mười ba tuổi nhưng người khác gặp nàng cũng phải cung kính gọi nàng một tiếng
sư thúc.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, Diệp Huyên cũng vừa vặn phải đi gặp sư phụ của mình, may mắn bây giờ có người dẫn đường.
Ngay sau đó, nàng lấy từ trong tay áo một con hạc giấy, nhẹ nhàng thổi một cái, con hạc giấy liền hóa thành một con bạch hạc to lớn, nghển cổ
kêu một tiếng, liền kính cẩn gục đầu xuống trước mặt Diệp Huyên. Sau khi xuyên không, Diệp Huyên không chỉ kế thừa nguyên thân trí nhớ, còn có
được toàn bộ kỹ năng của nguyên thân. Lúc này đây, nàng tuy rằng là lần
đầu tiên nhìn thấy thế giới tu tiên nhưng trong lòng cũng không sợ hãi.
Cưỡi lên bạch hạc, đi theo đồng tử đang bay phía trước. Bay qua vô số
hoa mỹ lầu các, cuối cùng đồng tử đó cũng dừng lại trước tiền điện của
tòa cung điện cao ngất chìm giữa mây mù. Tấm biển phía trên tiền điện,
ba chữ Phụng Chân điện thật to, đúng là nơi ở của Trương Diễn.