Chương 22
người bị chỉ trích sẽ là Diệp Huyên mà không phải là hắn Trương chân
quân. Hắn không muốn tiểu đồ đệ chịu dù chỉ một chút ủy khuất, nhưng lại không muốn buông tay nàng. Nếu như thực sự có người dám lắm miệng, ánh
mắt Trương diễn lạnh đi, hắn sẽ làm người đó không dám nói nữa.
Diệp Huyên có cảm giác vừa rồi trên người sư phụ tản ra hơi thở lạnh
lẽo, không khỏi có chút lo sợ không yên mở to hai mắt “Sư phụ...”
Trương Diễn vội vàng ôm lấy nàng, ở trước ngực nàng tinh tế duyện hôn,
lại đem côn thịt nóng bỏng đỉnh vào giữa hai chân nàng “Ngoan A Huyên,
nhanh chút để sư phụ đi vào.” “Vậy người, chính người tự đi vào thôi...” Thanh âm thiếu nữ mềm mại như nước.
Trương Diễn lại tiếp tục trêu đùa nàng, côn thịt ở nơi ướt át giữa hai chân Diệp Huyên lúc đâm lúc khẽ cọ, thỉnh thoảng lại đem hai cánh hoa
mềm mại mở ra, quy đầu to lớn cọ xát không ngừng lên tiểu ngọc châu đã
sung huyết. “Sư phụ ” Diệp Huyên thật sự ủy khuất, lúc này trong người
nàng lửa nóng khó nhịn, mà Trương Diễn trên trán cũng toàn là mồ hôi,
hiển nhiên hắn cũng đang nhẫn nhịn cực độ, nhưng lại vẫn không nhanh
không chậm tra tấn bản thân. Nam nhân xấu xa này, thực sự nghĩ muốn bản
thân cầu hắn sao.
Hừ, nàng chu miệng lên, ngươi không đến, vậy ta tự mình đến nàng
nhanh chóng vươn tay bắt lấy căn thịt heo bổng nóng rực hướng dâm huyệt
bản thân đâm vào. Hai người không hẹn mà cùng phát ra một tiếng rên rỉ,
Trương Diễn là thỏa mãn, còn Diệp Huyên là đaụ Trong lúc nóng vội Diệp
Huyên đã quên mất một chuyện nàng vẫn là một tiểu cô nương mười bốn tuổi hơn nữa còn là xử nữ, mà dương vật của sư phụ lại thiên phú kinh người
ặc, vấn đề này cũng tính là thiên phú hả? , cho nên Trương Diễn chưa đi vào ngoại trừ muốn trêu chọc nàng cũng là vì đau lòng nàng.
Thiếu nữ nước mắt lưng tròng nức nở “Sư phụ đaụ..” tiểu huyệt của
nàng theo bản năng co rút lại muốn đem tên vô lại đang cắm giữa hai chân nàng đẩy ra. Trương Diễn là sao có thể cho Diệp Huyên được như ý
nguyện, hắn dĩ nhiên là thương tiếc đồ nhi còn nhỏ nhưng lúc này đây là
tên đã lên dây không thể không bắn. “Ngoan, A Huyên, đừng sợ.” Trương
Diễn thở hổn hển, kiệt lực đè nén dục vọng muốn ngay lập tức đâm vào
trong,”Sư phụ sẽ nhẹ một chút, rất nhanh sẽ không đaụ”
Lời còn chưa dứt, hắn liền đem hai chân thiếu nữ mở rộng ra một chút,
vươn tay đem dâm dịch lau lên thân cây gậy của mình, tâm tình hưng phấn
hung hăng vọt vào bên trong hoa huyệt. “A ” Đau lớn kịch liệt khiến cả
người Diệp Huyên run rẩy, nàng liều mạng giãy giụa, vừa khóc vừa nức nở
nói, “Sư phụ đại trứng thối Sư phụ gạt ta, đau quá... ô ô ô đau quá...”
Trương Diễn vội vàng đè lại thân thể đang vặn vẹo lung tung của nàng,
côn thịt cũng nằm yên trong dâm huyệt không động. Hắn đau lòng hận không thể đem côn thịt lập tức rút ra, nhưng lại luyến tiếc cảm giác ướt át
khít khao trong tiểu huyệt của nàng, cảm giác đó giống như có ngàn vạn
cái miệng nhỏ nhắn mút lấy hắn. nếu hắn không có sự tự chủ kinh người sợ là lập tức sẽ ở trong hoa huyệt hung hăng trừ sáp nàng.
“Không đaụ.. Không đaụ..” Trương Diễn dùng môi hôn lên nước mắt trên má Diệp Huyên, bàn tay to không ngừng vuốt ve ngực cùng bụng nàng. Sau
một lúc, cảm giác đau đớn như muốn xé rách thân thể nàng mới dần dần
biến mất. Mà mồ hôi trên trán Trương Diễn không ngừng rơi xuống, một
giọt lại một giọt rơi xuống, có giọt rơi xuống trên ngực Diệp Huyên, có
giọt lại rơi dọc theo cổ hắn rồi biến mất trong đám lông dưới khố.