Chương 12
khi nào lại học được thói quen xấu này, vì sao... chỉ cần nằm ngủ, sẽ sờ sờ nơi đó của mình...
==================================================
Khi một việc làm đã biến thành thói quen, ngươi lại muốn thay đổi nó,
thì sẽ nhận ra rằng điều này là vô cùng khó khăn. Liên tục mấy tháng bị
tiểu đồ đệ trong lúc ngủ nắm chặt côn thịt mình, bản thân Trương Diễn
vốn là người có tâm tính kiên định lại bất ngờ phát hiện ra rằng mình
thế nhưng đối với việc này đã có xu hướng mặc kệ.
Hắn cũng không phải không suy nghĩ biện pháp để giải quyết tình trạng
này, đáng tiếc là, mặc kệ là đem Diệp Huyên đánh thức, hay là đêm tay
nàng hất ra, đến cuối cùng nàng vẫn luôn lại một lần nữa ghé vào trong
lòng Trương Diễn, bàn tay lại nắm lấy dương vật đang cương cứng của hắn, giống như đó là một thứ trân bảo hiếm có. Có một lấn hắn thực sự rất
khổ não, hắn thi triển phép thuật chế trụ trên người Diệp Huyên. Tiểu cô nương nửa đêm tỉnh lại phát hiện trong tay không có cảm xúc quen thuộc, liền khóc lớn lên. Nàng khi đó nửa tỉnh nửa mê, nước mắt lại liên tục
rơi xuống, trong chiếc miệng nhỏ nhắn tràn ra âm thanh nỉ non “Ta
muốn... Sư phụ,trả lại cho ta...”
Trương Diễn sửng sốt mất một lúc lâu cuối cùng chỉ có thể cứng ngắc
thân thể, còn cho nàng... hay là, Diệp Huyên cho rằng côn thịt của mình
là đồ chơi? Trương Diễn tất nhiên là không có khả năng đem vấn đề này đi hỏi Diệp Huyên, chỉ có thể cam chịu thỏa hiệp với thói quen xấu của đồ
đệ. Tệ hơn là, “thói quen xấu” của Diệp Huyên càng ngày càng có xu thế
nghiêm trọng hơn. Trong lúc ngủ, nằm trong lòng Trong Diễn cọ quậy,
không cẩn thận liếm liếm trước ngực hắn là việc nhỏ. Cách đây mấy ngày,
không biết Diệp Huyên nằm mơ thấy cái gì, lảm nhảm trong miệng vài
tiếng, liền a ô một tiếng cắn vào đầu vú Trương Diễn. trương Diễn nhất
thời cứng đờ cả người, chỉ cảm thấy chiếc lưỡi mềm mại ở trên đầu vú
mình liếm nhẹ một vòng, hàm răng lại áp sát vào, hung hăng nghiền nát
một phen.
Trương Diễn là Nguyên Anh chân quân, thân thể vô cùng cứng rắn, một
chút khí lực của Diệp Huyên tất nhiên là không thể làm hắn bị thương.
Nhưng khi bị hàm răng nhỏ cắn lên đầu vú vài lần, lại khiến cả người hắn trở nên tê dại, hạ thân bạo trướng. Dựa vào ý chí kiên định hơn người
hắn gian nan đem tiếng rên rỉ trong yết hầu ép xuống, Trương Diễn vừa
định đem đầu của Diệp Huyến nhấc lên, rồi hung hăng giáo huấn nàng một
trận. nào ngờ cái lưỡi nàng liếm nhẹ một vòng rồi lưu loát lật người,
tiếp tục ngủ say sưa.
Trương Diễn cả người tràn ngập dục hỏa mà không có cách nào phát tiết, chỉ có thể nằm ở trên giường giương mắt nhìn trần nhà. Trương chân nhân oai phong một cõi, chưa bao giờ cảm thấy nghẹn khuất như thế, thế nhưng hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Về chuyện hai người phần phòng, thì
càng là chuyện không có khả năng. Trương Diễn đã vài lần làm mặt lạnh cự tuyệt cho phép Diệp Huyên ngủ cùng bản thân, cuối cùng bản thân lại
không đành lòng nhìn khuôn mặt đồ đệ đầy nước mắt, kết quả đều là hắn
chịu thua nàng. Hắn cũng không phải chưa từng tự hỏi bản thân nhưng trải qua mấy trăm đêm đồng giường cộng chẩm, Trương Diễn đã sớm quen với sự
tồn tại của Diệp Huyên. Hắn không cần giấc ngủ, trong vô số đêm khuya
trước đây, đều chỉ có ngọn đèn bầu bạn cùng hắn cô độc khổ tụ
Vậy mà chẳng được bao lâu, mỗi khi màn đêm buông xuống, bản thân lại