⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi hắn đã trải nghiệm được khoáı cảm khi làm t̠ình mà Tần Tranh thường hay nhắc với hắn. Cái loại cảm giác bay bổng mất không chế làm hắn cảm thấy mờ mịt cùng bất an. Xưa nay việc đã từng khiến hắn vô cùng ghê tởm cũng có thể khiến thể xác và tinh thần hắn đạt được cực hạn sảng khoái cùng hưởng thụ.
Hắn không thích cảm giác không thể khống chế được người và hành động. Lựa chọn cưới Ôn Cẩn quan trọng nhất chính là vì muốn chống lại Ôn Minh Khải trong thương nghiệp. Còn có một nguyên nhân, hắn tuy rằng không phải người đam mê tình du͙c nhưng từ sau khi làm cùng Ôn Cẩn, hắn đã thấy mộng xuân.
Trong mộng Ôn Cẩn ngoan ngoãn nghe lời lại hiểu chuyện khác hoàn toàn với Ôn Cẩn táo bạo cùng bám người ở hiện thực. Mỗi lần tỉnh lại từ trong mộng cảm giác muốn Ôn Cẩn của hắn luôn dị thường mãnh liệt.
Hắn cần một người vợ, trùng hợp Ôn Cẩn lại mang thai con hắn cho nên hắn liền thuận lý thành chương cưới cô. Nếu biết sau khi Ôn Cẩn gả cho hắn tính cách sẽ trở nên vô cớ gây rối như vậy lúc trước hắn tuyệt đối sẽ không cưới cô.
Thuận lý thành chương cứ như vậy mà thành mọi việc đều suôn sẻ
Áo ngủ của Ôn Cẩn đã bị kéo ra. Thẩm Nhượng cúi đầu, liếc mắt nhìn khiến cổ họng của hắn càng trở nên khô khốc, dục niệm càng thêm mãnh liệt, so với lần đầu càng thêm khát vọng thân thể Ôn Cẩn.
Đuôi mắt Thẩm Nhượng đỏ lên, cảm thấy chính mình hẳn là điên rồi. Vừa rồi trong nháy mắt hắn phảng phất nhìn thấy Ôn Cẩn không có sức lực nằm ở trên giường. Trong nháy mắt trái tim có cảm giác hít thở không thông làm lực tay của hắn đột nhiên tăng mạnh. Nghe được thanh âm Ôn Cẩn kêu rên, Thẩm Nhượng mới hồi thần lại. Sau đó trong lòng liền có cảm giác tức giận vì chính mình chưa bao giờ thất thố như vậy.
Ngữ khí Thẩm Nhượng khó chịu, tràn ngập tình du͙c, biểu tình trên mặt lại càng thêm lãnh đạm “Ôn Cẩn cô cũng thật giỏi. Hôm nay lại nghĩ ra phương pháp mới câu dẫn tôi.”
Ánh mắt Thẩm Nhượng từng chút nhìn đến thân thể có thể kích động du͙c vọng của hắn, chậm rãi mở miệng “Như cô mong muốn.”
Áo ngủ trên người gần như hoàn toàn bị cởi ra, Ôn Cẩn vừa mới từ trong khiếp sợ tỉnh lại. Lời Thẩm Nhượng vừa mới nói toàn bộ đều xuất hiện trong đầu cô, cô chỉ cảm thấy châm chọc. Kiếp trước cô vẫn luôn theo đuổi Thẩm Nhượng nhiều năm như vậy, hy vọng hắn có thể quay đầu lại liếc nhìn cô một cái. Đáng tiếc cho đến khi cô chết, ngay cả liếc mắt Thẩm Nhượng cũng lười tặng cho cô.
Có lẽ thời điểm cô trải qua sinh tử, Thẩm Nhượng còn đang ôm Trình Tĩnh Sơ phong lưu khoái hoạt nơi nào đó. Bất quá cô hiện tại đã không còn giống lúc trước. thái độ chỉ có hơi lãnh đạm Thẩm Nhượng cư nhiên liền bò lên trên giường của cô. Xưa nay cô nhớ rõ Trình Tĩnh Sơ là nữ thần nên tính cách cao ngạo lãnh đạm. Loại đàn ông lạnh nhạt lại cao ngạo như Thẩm Nhượng cũng giống như những người đàn ông bình thường khác thích phụ nữ đối với hắn như gần như xa.

⬅ Trước Tiếp ➡