⬅ Trước Tiếp ➡
Vào buổi lễ tốt nghiệp đại học của hai người, Tần Tranh dung nhiều tiền tìm hai người phụ nữ có bộ dáng cùng dáng người đều vô cùng xuất sắc muôn tặng cho lão đại. Đàn ông bình thường khẳng định không cưỡng lại được. Đáng tiếc cuối cùng hai tiểu mỹ nhân này đều do hắn tự mua tự hưởng. Khi đó hắn mới ý thức được Thẩm Nhượng không chỉ đơn giản ghét chuyện tình cảm nam nữ như vậy. Chỉ cần là có phụ nữ đến quá gần hắn đều sẽ sinh ra tâm lý chán ghét.
Thẩm Nhượng chán ghét phụ nữ đến vậy nhưng năm đó lại không cư tuyệt Ôn Cẩn, quả thực khiến cho tất cả mọi người cảm thấy không thể tưởng tượng được. Ngay từ đầu Tần Tranh cho rằng Thẩm Nhượng thật long thích Ôn Cẩn. Cho đến khi hắn phát hiện được rằng sau kết hôn Thẩm Nhượng rất ít khi cùng giường với Ôn Cẩn. Đối mặt với Ôn Cẩn lì lợm la liếm cùng vô cớ gây rối mặt Thẩm Nhượng sẽ ngẫu nhiên toát ra sự bực bội cùng chán ghét. Lúc ấy, hắn mới biết được Thẩm Nhượng không thích Ôn Cẩn. Lựa chọn cưới Ôn Cẩn khả năng lớn là vì muốn đối phó với cha của Ôn Cẩn – Ôn Minh Khải.
Sự trào phúng rong mắt của Tần Tranh càng ngày càng rõ rang, không che dấu chút nào nhìn Ôn Cẩn.
Sờ sờ mặt của tiểu gia hỏa, Ôn Cẩn chậm rãi ngẩng đầu đứng ở trước mặt Thẩm Nhượng cùng Tần Tranh.
Nhớ tới kết cục kiếp trước của Tần Tranh, ánh mắt Ôn Cẩn nhìn hắn đầy thương hại. Cô ôm chặt đứa trẻ trong lồng ngực, tầm mắt chuyển qua trên người Thẩm Nhượng bên cạnh. Trừ bỏ sự cứng đờ cùng không được tự nhiên ban nãy, hiện tại trong lòng Ôn Cẩn bình tĩnh dị thường, bình tĩnh đến mức chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc. Thì ra chuyện từ bỏ Thẩm Nhượng so với trong tưởng tượng của cô còn đơn giản hơn.
Hôm nay Ôn Cẩn rất khác thường ngày. Đây là ý nghĩ hiện lên trong đầu Thẩm Nhượng sau khi hai người đối mắt. Hắn dời đi tầm mắt, nhìn Tần Tranh nói “Chuyện còn lại những ngày khác chúng ta lại bàn bạc.”
Tần Tranh gật đầu, biết ý của Thẩm Nhượng là muốn hắn rời đi. Ánh mắt vừa rồi của Ôn Cẩn nhìn hắn như nhìn một con chó chỏ đáng thương làm hắn thấy không thoải mái. Nực cười, Tần Tranh hắn khi nào lại khiến cho nữ nhân này cảm thấy đáng thương.
Sau khi Tần Tranh rời đi không khi trở nên thật vi diệụ
Thẩm Nhượng nhàn nhạt nhìn về phía Ôn Cẩn. Trước kia chỉ cần hắn trở về thì Ôn Cẩn sẽ sử dụng mọi thủ đoạn để câu dẫn hắn. Hôm nay nàng an phận thủ thường như vậy làm Thẩm Nhượng cảm thấy không quen.
Trừng lớn hai mắt qua lại nhìn ba ba và mẹ của mình. Trong lòng Thẩm Thần thực sợ hãi, sợ mẹ nhìn thấy ba ba rồi sẽ không để ý đến bé. Vươn tay nhỏ xoay đầu Ôn Cẩn nhìn về phía cậu bé, Thẩm Thần ngữ khí sốt ruột nói “Mẹ nhìn con nha. Thần Thần thực sự rất đẹp trai, so với ba ba còn đẹp trai hơn ”
Thẩm Nhượng lãnh đạm mở miệng “Thẩm Thần, ba dạy con như thế nào?”
Hừ, bé mới không sợ ba ba. Thẩm Thần gắt gao ôm Ôn Cẩn, đem mặt chôn vào trên cổ cô, không để ý tới Thẩm Nhượng. Ba ba của các bạn cùng lớp đều rất nghe lời mẹ, chỉ cần mẹ trừng mắt thì bọn họ liền không dám nói chuyện.
Hiện tại mẹ đã thích bé, bé mới không sợ ba ba đâụ Về sau cũng không để ba ba cướp mẹ đi nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡