Ôn Cẩn thong thả uống một ngụm nước.Ngẩng đầu ánh mắt lãnh đạm nhìn Tiểu Lâm, không nói một lời.Tim Tiểu Lâm đột nhiên đập nhanh hơn. Sắc mặt xấu hổ “Phu nhân, ngài……”
Cô ta cảm thấy hôm nay Ôn Cẩn có phần kỳ quái, nhìn ánh mắt của cô giống như đã biết cái gì giống nhaụ
Kiếp trước,cô người làm này không ngừng ở trước mặt cô nói Thần Thần có bao nhiêu không tốt. Khi đó trong đầu óc cô đều là Thẩm Nhượng. Cuối cùng cô cùng Thẩm Nhượng đề nghị đem Thần Thần đưa đến bên người mẹ của anh để nuôi dạy.
Sau lại cũng không biết vì cái gì Thẩm Nhượng đem Thần Thần đưa ra nước ngoài. Kiếp trước cô ngu ngốc không nhận thấy được cái gì. Hiện tại ngẫm lại, thái độ của mẹ Thẩm Nhượng đối với cô phi thường kỳ quái. Có lẽ là do cô người làm này.
Ôn Cẩn xoay người rời đi. Suy tính muốn đem Tiểu Lâm đuổi đi cũng phải chờ Thẩm Nhượng trở về. Trải qua sự đồng ý của hắn mới được.
Khi đi ngang qua phòng của con trai. Bước chân của Ôn Cẩn dừng một chút. Đẩy cửa phòng ra đi vào. Phòng bố trí theo phong cách lãnh đạm. Vừa nhìn thấy liền biết là kiểu yêu thích của Thẩm Nhượng. Không chỉ có phòng tiểu gia hỏa. Mỗi một nơi trong nhà đều là cô dựa theo sở thích của Thẩm Nhượng mà trang trí.
Ánh mắt Ôn Cẩn tùy ý nhìn cách bài trí trong phòng. Khi nhìn thấy trong kệ sách nhỏ trên mặt bàn có một cuốn sổ nhật ký đang mở ra một nửa. Cô duỗi tay cầm lấy mở ra. Mặt trên tất cả đều là nhật ký tâm tình của tiểu gia hỏa. Cô nhẫn nại mở từng ra. Ôn Cẩn chăm chú nhìn.
Thật chán ghét ba ba. Mỗi ngày có mỗi một khuôn mặt lạnh lùng. Đã vậy lại còn hung dữ, hừ
Bạn học trong lớp đều là ba mẹ đưa đi học. Chỉ có con là do chú lái xe đưa đi. Không vui
Mẹ của bọn họ đều rất ôn nhu nha. Vì sao mẹ của Thần Thần không để ý tới Thần Thần? Là bởi vì Thần Thần không ngoan sao?
Chán ghét mẹ Chán ghét mẹ Vì cái gì mẹ luôn chú ý đến ba ba. Con lớn lên cũng rất đẹp nha Thật tức giận Mẹ không thể chú ý con sao Mẹ chú ý đến con, con liền không chán ghét người
……
Ôn Cẩn lật xem toàn bộ sổ nhật ký. Chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, cổ họng nghẹn lại. Cô vẫn luôn lấy lòng Thẩm Nhượng, hắn lại làm như không thấy, còn ở bên ngoài có phụ nữ khác. Cô đối con trai mình chẳng quan tâm, con trai cô lại tâm tâm niệm niệm nghĩ đến cô.
“Thẩm Thần, mẹ trước kia tại sao lại không trò chuyện cùng con?”
“Thực xin lỗi. Ba ơi con sai rồi.”
“Ai ai ai, lão đại, Thần Thần còn nhỏ. Đừng nghiêm túc như vậy.”
……
Bên tai mơ hồ truyền đến thanh âm quen thuộc. Trầm thấp lãnh đạm, mang theo ý cứng rắn không cho phép kháng cự. Ôn Cẩn cả người cứng đờ.
Editor Bảo Bảo
Beta er Anh
Rất nhiều chuyện từ kiếp trước đột nhiên nảy lên trong lòng. Cuối cùng dừng lại ở hình ảnh Thẩm Nhượng ôm hôn Trình Tĩnh Sơ. Ôn Cẩn cúi đầu, trong lòng nổi lên nhàn nhạt cảm xúc ghê tởm.
Cầm trong tay cuốn sổ nhật ký. Cô nghiêng tai lắng nghe một lát. Nghe được tiếng bước chân dần dần đi xa cùng thanh âm cửa thư phòng bị đóng lại.