Tiếp ➡
Editor Bảo Bảo
Beta er Anh
“Ôn Cẩn, Thẩm Nhượng là kiểu người như thế nào? Cô cảm thấy anh ta sẽ yêu một người phụ nữ tùy tiện bò lên trên giường sao?”
“Ha ha ha ha, ngu ngốc. Ôn Cẩn cô chính là một tên ngu ngốc Cô hẳn nên cảm thấy may mắn vì bản thân có một người cha lợi hại. Nếu không cô chỉ có thể giống như tôi, làm t̠ình nhân của Thẩm Nhượng.”
……
“Thẩm Nhượng, lần đầu tiên của chúng ta cũng nằm trong tính toán của anh có phải hay không?”
“……Đúng vậy”
……
Trong đầu Ôn Cẩn vẫn luôn ồn ào vang lên. Lời nói của Trình Tĩnh Sơ , cùng đáp án không chút che dấu của Thẩm Nhượng, làm cho cô thống khổ đến cả người phát run.
Quần áo trên người đã hoàn toàn bị thấm ướt, trên trán mô hồi chảy xuống không ngừng. Đôi tay Ôn Cẩn nắm chặt khăn trải giường dưới thân, mí mắt run nhè nhẹ, mới chậm rãi mở mắt ra, sắc mặt trắng bệch.
Thật lâu sau, cô với gương mặt không biểu tình từ trên giường ngồi dậy, lấy áo trên giường đi vào phòng tắm.
Dùng nước ấm cọ rửa thân thể, Ôn Cẩn cảm giác hốc mắt nóng lên, dường như có chất lỏng từ hốc mắt chảy xuống. Cô không biết có phải là nước mắt hay không, chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần mỏi mệt.
Thay quần áo sạch sẽ, Ôn Cẩn an tĩnh ngồi ở trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt tiều tụy trong gương, trầm mặc không nói.
Hôm nay đã là ngày thứ ba, cô mỗi buổi tối đều sẽ mơ thấy Trình Tĩnh Sơ cùng Thẩm Nhượng. Đến tận bây giờ, cô mới tin rằng bản thân đã trọng sinh.
Ôn Cẩn giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve mặt của mình, cảm giác ấm áp trên tay làm trong lòng cô khẽ run. Kiếp trước của cô quả thật là rất thất bại.
Cô cứ như vậy thích Thẩm Nhượng, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh. Lì lợm suốt 6 năm, dùng bất cứ thủ đoạn nào, cuối cùng thậm chí còn chuốc say, mang thai con của anh mới khiến anh đáp ứng cưới cô.
Tuy rằng cô tính tình táo bạo lại tùy hứng, không thể chịu đựng bất kỳ người phụ nữ nào tới gần Thẩm Nhượng nửa bước. Nhưng cũng bởi vì chính mình dùng thủ đoạn không mấy tốt lành để mang thai, khiến Thẩm Nhượng cúi đầu mà cảm thấy áy náy. Sau khi kết hôn vẫn luôn thật cẩn thận lấy lòng anh.
“Ôn Cẩn, Thẩm Nhượng là kiểu người như thế nào? Cô cảm thấy anh ta sẽ yêu một nữ nhân tùy tiện bò lên trên giường sao?”
Lời nói trào phúng của Trình Tĩnh Sơ phảng phất như còn vang vọng ở bên tai. Ôn Cẩn kéo kéo khóe miệng, trong mắt bình tĩnh không một chút gợn sóng, thật đáng buồn.Hoá ra, tất cả đều là Thẩm Nhượng cố ý khiến cô bò lên trên giường hắn.
Cô kiếp trước vì Thẩm Nhượng, cái gì cũng từ bỏ. Vì khiến anh thích cô, không biết làm bao nhiêu chuyện khiến người khác chê cười. Nếu không phải bởi vì cô, cha cũng sẽ không vì thế mà khó xử. Cuối cùng ngay cả công ty cũng bị Thẩm Nhượng đoạt.
Thái độ của mẹ Thẩm Nhượng đối với cô vẫn luôn không nóng không lạnh. Cô cũng không thèm để ý. Mỗi ngày kiềm nén tính khí, cẩn thận chặt chẽ chăm sóc bà ta. Ngay cả con trai mang thai mười tháng, cực khổ sinh ra, cô cũng mặc kệ không hỏi, chưa từng làm tốt trách nhiệm của người người mẹ. Kiếp trước cuối cùng một lần thấy anh, ánh mắt anh không hề có độ ấm, giống như nhìn một người xa lạ cùng mình không có quan hệ.

Tiếp ➡