⬅ Trước Tiếp ➡
Anh bật cười, nụ cười lạnh căm căm khiến người ta nổi hết da gà.
Ngay từ đầu đã không muốn nhận khách này. Nếu không vì trời tối mịt và vì cô là con gái chân yếu tay mềm từ vùng khác đến, thì anh đã thẳng thừng đóng cửa đuổi khách rồi.
Ngụy Đồng đưa tay mở ngăn kéo, lấy mấy cái bánh quy sắp hết hạn ra rồi quay người đi về phía cô.
"Đồng Diêu chỉ là trấn nhỏ, trừ mùa du lịch ra thì chẳng có quán nào mở buổi tối cả."
Anh nhét bịch bánh quy cho cô rồi nói: "Hình săm kia cần ít nhất phải mấy tiếng mới xong, nếu không muốn chết đói thì ăn đi."
Lần này Hạ Chi Nam không từ chối nữa, nói một tiếng: "Cảm ơn."
Đối với cô thì bánh quy không khác gì bánh bao hấp cả, nhưng lúc này cô rất đói, bên ngoài lại gió thổi mưa phùn. Bây giờ cô cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.
Người đàn ông kia chẳng màng tới cô nữa, anh lục tìm trong ngăn tủ mấy bức vẽ tay mình vẽ lúc trước.
Anh nhớ năm ngoái anh từng vẽ một bức hoa bỉ ngạn, bởi vì hoa này khi nở có màu đỏ rực vô cùng đẹp, nên khi cô vừa nhắc đến tên thì lập tức nhớ đến nó.
Hạ Chi Nam khó khăn nuốt mấy miếng bánh quy, cũng tạm lấp được cái bụng trống rỗng, nhưng bánh quy khô khốc lại mắc kẹt trong cổ họng khiến cô khó nuốt xuống.
Ngụy Đông tìm hồi lâu cuối cùng cũng thấy bức vẽ, ngẩng đầu lên thì thấy mặt cô đỏ bừng vì nghẹn. Anh tốt bụng lấy một chai nước khoáng từ hộp các-tông trong góc đưa cho cô.
"Cảm.. khụ khụ khụ.."
Vụn bánh quy bị nghẹn trong cổ họng làm cô ho sù sụ.
Qua khoé mắt cô nhìn thấy chai nước ở góc thùng các-tông, định giả vờ như không thấy, nhưng cảm giác nghẹt thở như muốn xé phổi nên cuối cùng không chịu được phải đi sang thu dọn.
Người đàn ông lẳng lặng nhìn cô, đợi cô uống nước xong thì anh đưa tờ giấy vẽ qua.
"Hình này được không?"
Hạ Chi Nam đưa mắt nhìn, đồng tử hơi giãn ra vì ngạc nhiên lẫn thích thú.
Tấm hình này so với ảnh mạng cô tìm đẹp hơn nhiều. Có thể nói sống động như thật, những bông hoa bỉ ngạn nở mỏng manh như máu, lộng lẫy như sen đỏ địa ngục.
Cô ngước mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt quá thô kệch của anh, trên cằm lún phún râu ria lởm chởm, nghi hoặc hỏi: "Cái này là anh vẽ à?"
Ngụy Đông bị ánh mắt khó tin của cô chọc giận, cười nửa miệng hỏi: "Có vấn đề gì sao?"
"Không có."
Ngẫm lại thấy mình phản ứng hơi bất lịch sự, cô cười nhẹ nói: "Rất đẹp."
"Vậy quyết định lấy hình này phải không?"
"Ừm."
Ngụy Đông làm việc hết sức cẩn thận. Vì máy xăm tiếp xúc trực tiếp với da nên lần nào anh cũng khử trùng rất nhiều lần.
Sao chép bản vẽ xong, tất cả chuẩn bị xong xuôi, anh thản nhiên ngồi lên chiếc ghế cao cạnh ghế vali chuyên dụng, bật ngọn đèn sàn nóng như thiêu đốt, nghiêng đầu nhìn cô: "Đứng đó làm gì, lại đây."
Đây là lần đầu tiên Hạ Chi Nam xăm mình, chỉ có nhiệt huyết và can đảm tràn đầy, ngoài ra cô chẳng biết gì cả. Thế nên anh bảo gì thì cô làm theo đó.
"Bên trái hay bên phải?"
Cô cân nhắc một lúc: "Bên phải."

⬅ Trước Tiếp ➡