⬅ Trước Tiếp ➡
Con người anh bình thường không hay cười nói, thỉnh thoảng hay chọc ghẹo trẻ con. Dù sao trước đây anh từng đi lính nhiều năm, sau khi xuất ngũ vẫn giữ sự nghiêm túc và lạnh lùng của một quân nhân.
Lúc này, sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ, giống như tiếng giày cao gót giẫm lên bậc đá trơn ướt.
Một mùi hương dịu nhẹ mà tao nhã thoang thoảng trong không khí xông vào mũi anh, mùi hương rất dễ chịu.
Ngụy Đông nghiêng đầu, men theo đôi giày cao gót màu be nhìn lên. Trong màn mưa mờ sương, một cô gái mặc một bộ sườn xám xanh trắng, tươi tắn mà thanh lịch, uyển chuyển nên thơ, vạt áo dài hơn một chút che đi bắp chân, lộ ra một phần mắt cá chân mảnh khảnh.
Một tay cô cầm ô, mép ô hơi cụp xuống, che gần hết gương mặt, chỉ có đôi môi tái nhợt hơi hé mở: "Cho tôi hỏi bây giờ còn mở cửa không?"
Người đàn ông từ từ đứng dậy, chầm chậm đến gần, cách cô gái khoảng hai ba bước.
"Đóng cửa rồi."
Anh nhẹ giọng nói một câu rồi xoay người gấp gáp đi vào trong.
Không lâu sau, anh lấy một chiếc áo tay lỡ đã cũ đi ngang qua người phụ nữ đang yên lặng chờ đợi, cúi người dùng áo quấn lấy mèo đen bị thương, sải bước vào màn mưa, nhanh chóng biến mất trên con phố dài vắng vẻ.
Khoảng một tiếng trôi qua.
Khi anh ra khỏi phòng khám thú cưng ở ngoại ô, trời đổ mưa không ngớt, anh như bị dội gáo nước lạnh, chạy một mạch về trước cửa tiệm, vết nước mưa trên đầu vẫn nhỏ giọt xuống.
Bất ngờ là cô gái mặc sườn xám vẫn đứng trước cửa chưa đi, đứng tại chỗ cũ lẳng lặng chờ đợi.
Ngụy Đồng hơi ngạc nhiên, vốn muốn làm bộ như không thấy mà đi thẳng vào trong, nhưng bước chân anh dừng lại giữa chừng, quay đầu nhìn cô.
"Nói thật là tôi không nhận khách nữ."
Hạ Chi Nam lấy làm lạ, nâng cán ô lên, khăn choàng mượt mà như tơ, tóc đen mượt như lụa, khuôn mặt trái xoan tiêu biểu, lông mày lá liễu cong vút, đôi mắt hạnh trong veo.
"Tại sao?"
Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại, cách phát âm rất lạ, âm cuối uốn cong, không giống giọng địa phương.
Ánh mắt Nguỵ Đông dừng trên gương mặt cô hai giây sau đó thản nhiên dời đi.
"Phiền phức."
Anh nói xong thì bước vào trong, nào ngờ người phụ nữ vẫn kiên trì đuổi theo vào trong tiệm, đôi giày cao gót cọ vào nền gạch phát ra âm thanh vô cùng chói tai.
Anh chẳng để ý đến cô, cứ thế đi thẳng vào phòng nhỏ bên trong. Cô do dự một giây rồi kiên quyết đi theo đến tận cửa, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông đang cởi quần áo.
Đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông điển trai bán khoả thân làm cô đỏ cả mặt, hoảng loạn nhắm tịt hai mắt.
Nhưng dù trước mắt tối sầm thì trong lòng vẫn rất rõ.
Anh có dáng người dong dỏng cao, những đường nét cơ bắp trên lưng rắn rỏi săn chắc mà chỉ có trên truyền hình mới thấy.
Ngụy Đông mặc vội chiếc áo ngắn tay. Lúc quay lại thì cô gái kia vẫn còn đứng ngay cửa.
Anh cau mày bực dọc, nhìn chăm chăm vào vài giọt nước ẩn hiện trên tóc cô đang trượt xuống dưới cằm rồi thấm vào chiếc cổ áo cài khuy chặt chẽ.
Anh rời mắt đi rồi vờ như không có gì mà bước ngang qua cô, đi ra gian phía ngoài. Anh chộp lấy hộp thuốc lá và bật lửa trên tủ rồi dựa vào tủ châm lửa.

⬅ Trước Tiếp ➡